dỗ. Cháu có gặp may mắn với Ragnok không, Bill?”
“Ngay bây giờ trông hắn giống như là một kẻ không có phép thuật vậy, hắn vẫn tiếp tục lê lết đây đó với những vụ buôn bán Bagman, hắn trở mặt với ngài bộ trưởng, những con yêu tinh sẽ chẳng bao giờ lấy được tí vàng nào từ hắn, mấy người biết đó….”
Một tràng cười phát ra từ phía giữa bàn, ngắt ngay lời của Bill. Fred, George, Ron và Mundungus đang cười lăn cười lộn trên ghế.
“Rồi,” Mundungus cố ngưng cười, nước mắt dàn dụa từ khoé mắt. “Nếu mấy người tin, tụi nó nói với ta “Nè Dung, mày lấy mấy con cóc nhái đó ở đâu vậy? Nó đáng giá cho sự ra đi của mấy thằng trộm, và chặn đường tao!”, rồi ta trả lời, “Chặn cái cóc khô nhà mày, Will, rồi sao nữa, mày muốn thêm vài cái nữa không?” Và nếu mấy cháu tin ta, mấy chàng trai à, mấy cái máng xối ngu ngốc đó mua hết cóc của ta với cái giá đắt gấp nhiều lần lúc đầu”
“Tôi nghĩ là bọn chúng không cần nghe thêm gì nữa về những vụ mua bán của chú, cám ơn nhiều Mundungus “ bà Weasley cúng giọng, ngay khi Ron cười rú lên, ngã lăn quay ra khỏi bàn.
“Thôi mà Molly” Mundungus đáp ngay, dụi mắt, liếc nhìn Harry.
“Mấy cháu biết đó, Will chặn tụi nó lại ngay giá đầu tiên nên ta chẳng làm gì sai trái cả”
“Tôi không cần biết chú học hỏi đúng sai ở đâu Mundungus, nhưng tôi nghĩ chú đã lầm lẫn khi dạy cho bọn chúng một vài bài học về sự vô lễ rồi đó” Molly lạnh lùng bảo.
Fred và George xìu mặt xuống cốc bia. George bị nấc cụt. Vì một lí do nào đó, Bà Weasley liếc nhanh về phía Sirius, trước khi đi chuẩn bị món bánh hấp đại hoàng cho tráng miệng. Harry nhìn sang Sirius.
“Thím Molly có vẻ không thích Mundungus cho lắm” Sirius trầm ngâm nói.
“Ông ấy làm gì trong chiến dịch?”
“Hắn hữu dụng lắm chứ,” Sirius nói nhỏ, “Hắn biết nhiều ngõ ngách. Có lẽ hắn thấy hắn là kẻ duy nhất được việc. Nhưng hắn trung thành với cụ Dumbledore. Cụ đã giúp hắn thoát khỏi một vụ dơ bẩn. Có một người như hắn ở xung quanh là điều đáng giá. Hắn có thể nghe những điều mà chúng ta không thể. Nhưng Molly nghĩ rằng mời hắn dùng bữa tối là một điều không đáng. Bà ấy vẫn chưa tha thứ cho hắn về việc rời bỏ khỏi vị trí khi đang nhận nhiệm vụ bám sát cháu”
Món bánh hấp và món kem sữa hấp làm cho cái quần jeans trở nên quá ư chật chội (cái quần jeans đó một thời là của Dudley). Khi nó bỏ thìa xuống, thì chẳng ai nói gì với ai cả ông Weasley tựa lưng vào ghế dựa, trông có vẻ no nê và thư giãn; Tonks ngáp một cái thiệt lớn, cái mũi của cô đã trở lại bình thường: còn Ginny quì xuống sàn, nhử nhử con Crookshanks ra khỏi gầm chạn, dứ cái nắp vại bia để dụ nó ra.
“Gần đến giờ ngủ rồi đây,” Bà Weasley nói với một cái ợ.
“Chưa phải bây giờ, Molly” Sirius lên tiếng, đẩy cái dĩa hết ra, và quay qua nhìn Harry “Cháu biết đấy. Chú rất ngạc nhiền về cháu đấy. Chú nghĩ rằng điều đầu tiên cháu làm khi đến đây là hỏi thăm về Voldermort.”
Không khí trong phòng thay đổi một cách nhanh chóng làm Harry liên tưởng giống như sự có mặt của bọn Dementor 0. Nơi một giây trước đó đầy vẻ ngái ngủ thư giãn, mà giờ đầy vẻ de doạ, căng thẳng. Sự sợ hãi lan khắp bàn ăn khi nghe Sirius nhắc đến tên của Voldemort. Lupin, hớp một hớp rượu, từ từ đặt cốc xuống, trông có vẻ lo lắng.
“Cháu đã hỏi rồi đó chứ” Harry nói một cách phẫn nộ, “Cháu đã hỏi Ron và Hermione nhưng b
Trang:
[<] 1,
45,
46,[47],
48,
49,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):