ân Harry, gừ gừ, sau đó nhảy vào lòng Sirius, nằm co tròn lại. Sirius gãi gãi tai nó, quay lại nói chuyện với Harry.
“Nghỉ hè vui chứ?”
“Không, đó là một kì nghỉ tồi tệ”
Lần đầu tiên, nó thấy một cái gì đó như là một cái cười khẩy, lướt ngang qua mặt Sirius.
“Cháu có biết là cháu đang than phiền về chính bản thân chú không?”
“Gì ạ?” Harry hỏi lại một cách hoài nghi.
“Thật ra, chú đã có dịp chào đón một vụ tấn công của bọn Dementor. Đó là một cuộc chiến đấu khủng khiếp vì linh hồn của chú có thể bị đánh bại bởi sự buồn tẻ. Cháu nghĩ rằng chỉ có mình cháu mới trải qua những thứ đó sao, ít ra thì cháu vẫn có thể thoát ra khỏi, đi dây đó, duỗi chân duỗi cẳng, chiến đấu chút đỉnh… Còn chú bị kẹt trong này cả tháng trời rồi”
“Sao vậy?” Harry nhăn mặt.
“Bởi vì Bộ Pháp Thuật vẫn còn truy đuổi chú, và Voldemort chắc chắn đã biết chú là một Biến Nhân rồi, Đuôi trùn chắc đã nói cho hắn, cái lợi thế nhất của chú trở nên vô dụng. Không có nhiều thứ mà chú có thể làm cho Hội Huynh đệ Phượng Hoàng… hoặc ngay cả cho cụ Dumbledore“
Có một cái gì đó nghẹn lại trong lời nói của Sirius khi Sirius nhắc đến tên của cụ Dumbledore. Điều này cho Harry biết Sirius cũng không vui vẻ gì lắm với Bộ chỉ huy. Harry thấy thông cảm cho người cha đỡ đầu của nó quá.
“Ít ra thì cũng đã biết những chuyện đang diễn ra”, nó lấy giọng cứng cáp nói.
“Ồ đúng,”Sirius đáp lại một cách mỉa mai. “Lắng nghe Snape dài dòng, phải chịu đựng những lời dầy ngụ ý rằng hắn đã mạo hiểm cả tính mạng của hắn ở ngoài kia trong khi ta chỉ quanh quẩn ỏ trong này, tận hưởng mọi sự thoải mái, phải nghe hắn hỏi thăm những chuyện chùi rửa như thế nào…”
“Chùi rửa cái gì”
“Làm cho cái nơi này trở thành nơi có thể sống được,” Sirius trả lời, vung tay quanh phòng bếp tối tăm, buồn thảm, “Cả 10 năm nay có ai sống ở đây đâu, từ khi mẹ ta chết, trừ phi cháu tính cả con gia tinh già của bà ấy, nó chỉ đi lòng vòng và chẳng chịu lau dọn gì cả hàng thế kỉ rồi.
“Sirius “, Mundungus lên tiếng, dường như chẳng chú ý đến mẩu đối thoại, mà chỉ chăm chăm vào cái ly cạn. “Cái này bằng bạc hở?”
“Đúng vậy”, Sirius nhìn nó chán ghét, “Loại bạc quí giá nhất thời xưa, thế kỉ 15, chạm khắc với huy hiệu của dòng họ Black.”
“Nó vẫn còn đáng giá lắm đây,” Hắn làu bàu, vừa làm bóng cái cốc với cái tay áo của hắn.
“Fred, George, KHÔNG, TỤI BAY CHỈ CẦN KHIÊNG CHÚNG THÔI!”, Giọng bà Weasley rít lên.
Harry, Sirius, Mundungus cùng quay lại, và trong tích tắc, họ phải nhảy ra khọi bàn ngay lập tức. Fred và George đã bỏ bùa cái vạc lớn chứa đầy thịt hầm. Một cái vại thép chứa bia, một cách thới xắt bánh mì bằng gỗ nặng, cùng với con dao bự cùa nó, ném chúng mạnh vào không trung. Cái vạc trượt trên suốt chiều dài của bàn, và chỉ dừng lại ngay rìa của nó, để lại một vạt cháy xém đen, dài trên mặt gỗ, cái vại bia rơi ầm xuống đất, vang bia tung tóe ra, con dao xắt bánh mì thì trượt ra khỏi thớt, phóng xuống, cắm phập một cách nguy hiểm vào ngay chỗ mà chỉ một giây trước Sirius đã để tay.
“Ối trời,” bà Weasley gào lên, “TỤI BAY ĐU CẦN PHẢI…, TAO MỆT LẮM RỒI, CHỈ TẠI TỤI BAY ĐÃ ĐƯỢC PHÉP SỬ DỤNG PHÁP THUẬT. TỤIBAY ĐU CẦN PHẢI RÚT ĐŨA RA CHO NHỮNG VIỆC LẶT VẶT NHƯ THẾ!”
“Tụi con chỉ cố gắng tiết kiệm th
Trang:
[<] 1,
43,
44,[45],
46,
47,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):