XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i vã đi tới lui trong đại sảnh làm bất tỉnh các bức chân dung khác với cây đũa phép của mình; và một người đàn ông có mái tóc đen dài xuất hiện từ một cánh cửa trước mặt Harry.

Câm miệng lại, bà già xấu xa kia, Câm miệng lại! người đàn ông gầm lên và tóm lấy tấm rèm mà bà Weasley vừa buông ra.

Gương mặt bà già trở nên trắng bệch.

Mi! bà già gào lên, mắt bà long lên dưới cái nhìn của người đàn ông. Đồ phản bội, đồ đáng ghét, đồ đáng xấu hổ!

Tôi nói - Câm – miệng - lại! người đàn ông lại gầm lên, và với một nỗ lực tuyệt vời, người đàn ông và thầy Lupin cuối cùng đã kéo được tấm rèm trở lại.

Tiếng thét thất thanh của bà già tắt lịm và có một sự im lặng dội lại. Với hơi thở hổn hển và hất mái tóc đen dài khỏi che mắt, bố đỡ đầu của Harry, chú Sirius quay lại với cậu.

Chào Harry, chú nói, Chú biết cháu vừa gặp mẹ chú.





Chương 5 Hội Phượng Hoàng





"Là gì của chú?"

"Người mẹ thân yêu già nua của chú, đúng." Sirius nói "Chúng ta đã cố đưa bà ta xuống cả tháng nay nhưng ta nghĩ bà ta bị bỏ bùa Dính Mãi trên bức tranh đó. Chúng ta phải xuống nhà dưới nhanh trước khi bọn họ thức dậy".

"Nhưng chân dung của bà ấy làm gì ở đây?" Harry lúng túng hỏi khi họ từ hội trường đi qua cánh cửa dẫn đến lối đi xuống những bậc đá chật hẹp, những người khác đi ngay sau họ.

"Chưa ai nói với cháu à? Đây là nhà của bố mẹ chú" Sirius nói. "Nhưng chú là người mang họ Black cuối cùng, nên nó là của chú. Chú cho cụ Dumbledore mượn để làm Bộ chỉ huy, đây là điều duy nhất hữu dụng mà chú nghĩ rằng chú có thể làm."

Harry, từng nghĩ rằng mình sẽ được đón tiếp niềm nở hơn từ Sirius, nhận ra có một chút khô khốc và chua chát trong lời nói của Sirius. Nó đi theo người cha đỡ đầu của nó đến cuối những bậc thang, qua một cánh cửa dẫn đến phòng bếp của tầng hầm.

Đó là một căn phòng có nhiều ngõ ngách bao quanh bằng những bức tường gồ ghề, cũng không kém phần tối tăm như phòng đại sảnh ở trên. Căn phòng được chiếu sáng bằng một cây đèn lớn ở tít cuối phòng. Qua những làn khói mờ mờ ảo ảo lơ lững giữa không gian hiện lờ mờ những cái bóng đầy vẻ de doạ của những cái xoong chảo, ống khói treo lơ lửng trên trần nhà tối tăm.Rất nhiều ghế đã được đưa đến đây cho buổi họp và một cái bàn dài bằng gỗ được đặt giữa chúng. trên dó đầy rẫy những cuộn giấy da, ly tách, những chai rượu rỗng, và một đống gì đó giống như giẻ rách. Ông Weasley và người con trai lớn nhất của ông, anh Bill đang nói chuyện với nhau ở phía cuối bàn.

Bà Weasley thì chẳng nói gì cả. Chồng bà, một người đàn ông gầy, tóc đỏ và hơi hói, mang đôi mắt kính vành tròn, nhìn quanh và nhảy cẫng lên:

“Harry “ông Weasley reo lên, lao nhanh về phía Harry, bắt tay Harry một cách mừng rỡ “Bác thật mừng quá khi được gặp lại cháu”

Qua vai cùa ông, Harry thấy anh Bill, vẫn mái tóc dài cột lại như đuôi ngựa, lẹ làng cuốn những cuộn giấy da còn lại trên bàn.

"Chuyến đi tốt chứ Harry?" Bill vừa hỏi vừa cố gắng cuộn lại 12 cuộn giấy cùng một lúc. “Mắt Điên chắc không để cho em thăm viếng Greenland chứ hả?”

“Lão ta đã cố đó chứ”, Tonks lên tiếng, vừa đến giúp Bill và ngay lập tức làm ngã cây đèn cầy lên ngay trên cuộn giấy cuối cùng.

“Ôi, không, xin lỗi…”

“Không sao đâu

Trang: [<] 1,41,42,[43],44,45,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):