ng ta nên tử tế với Kreacher.
Phải rồi, Ron nói. Thôi đi nào, tớ chết đói rồi đấy này.
Ron đi qua cửa ra hành lang, nhưng trước khi họ có thể bước xuống thang -
Từ từ đã! Ron hổn hển, giơ tay ngăn Harry và Hermione bước thêm. Họ vẫn còn ở trong gian phòng lớn, chúng ta có thể nghe thấy điều gì đó.
Ba đứa trẻ nhìn thận trọng qua lan can. Lối đi ảm đạm của gian phòng lớn đang đầy các nam phù thuỷ và nữ phù thuỷ, có tất cả các người canh gác Harry. Họ thì thầm với nhau một cách xúc động. Ở chính giữ trung tâm của nhóm Harry nhìn thấy cái đầu với mái tóc sẫm màu bóng nhẫy và cái mũi nổi bật của ông thầy giáo ít được ưa thích nhất của cậu tại Hogwarts, Giáo sư Snape. Harry ngả người qua lan can. Cậu rất tò mò về việc thầy Snape đang làm gì trong huynh đệ Phượng hoàng …
Một mẩu dây có mầu da người hạ xuống trước mắt cậu. Ngước nhìn lên, cậu nhìn thấy Fred và George ở hành lang phía trên đang thận trọng hạ thấp cái Tai nối dài về phía trung tâm của nhóm người bên dưới. Tuy nhiên, một giây lát sau, họ lại di chuyển về phía cửa trước và khuất khỏi tầm nhìn.
Mẹ kiếp, Harry nghe thấy Fred thì thầm và nhấc cái Tai nối dài lên.
Họ nghe thấy cửa trước mở ra, sau đó đóng lại.
Thầy Snape không bao giờ ăn ở đây, Ron lặng lẽ nói với Harry. Cám ơn Chúa. Đi thôi nào.
Và đừng có quên xuống giọng khi cậu ở trong gian đại sảnh đấy, Harry, Hermione thì thầm.
Và khi họ đi băng ngang qua dãy đầu của gia tinh trên tường, họ thấy thầy Lupin, bà Weasley và Tonks tại cửa trước đang dùng phép thuật gắn vô số khoá và đinh ốc ngay khi mọi người vừa rời khỏi ngôi nhà.
Chúng ta sẽ ăn tối trong bếp, bà Weasley thì thầm khi gặp chúng ở chân cầu thang. Harry, cháu yêu, liệu cháu có thể đi nhón chân qua đại sảnh được không, qua cánh cửa này nè -
RẦM.
Tonks! bà Weasley cáu tiết la lên và ngoái nhìn lại đằng sau.
Tôi xin lỗi! Tonks đang nằm trên sàn và rền rĩ. Đó là bởi vì cái chân tán ngu nguôc này, đây là lần thứ hai tôi vấp phải nó rồi -
Nhưng phần cuối của câu nói bị chìm lấp đi bởi một âm thanh rít lên khủng khiếp, làm đông máu và xé thủng màng nhĩ.
Tấm rèm nhung bị mối gặp mà trước đó Harry đã đi qua bỗng phồng lên, nhưng không có cánh cửa nào đằng sau cả. Trong một khoảnh khắc, Harry nghĩ rằng cậu đang nhìn qua một cái cửa sổ, đằng sau cửa sổ là một bà già đội một cái mũ màu đen đang la hét không ngừng như thể là bà ta đang bị tra tấn – sau đo cậu nhận ra đó đơn giản chỉ là một bức chân dung có kích thước to bằng người thật, rất sống động và khó ưa nhất mà cậu đã từng gặp trong đời.
Bà già dãi rớt lòng thòng, mắt đảo nhanh, bộ mặt có nước da căng bóng và vàng ệch khi bà ta la hét; và suốt dọc bức tường đằng sau họ, những bức chân dung khác cũng thức dậy và bắt đầu la hét, đến mức mà Harry phải nheo mắt và bịt chặt tai bằng tay.
Thầy Lupin và bà Weasley lao tới và cố gắng giật tấm rèm che phủ bà già, nhưng họ không thể kéo được và bà già lại càng kêu to hơn bao giờ hết, vung vẩy hai bàn tay như đang cố gắng xé rách khuôn mặt họ.
Đồ rác rưởi! Đồ cặn bã! Đồ xấu xa bẩn thỉu! Đồ lộn giống, đồ quái vật, xéo khỏi chỗ này ngay! Làm sao các người dám làm bẩn ngôi nhà của tổ tiên chúng ta -
Tonks liên tục xin lỗi, kéo lê cái chân khồng lồ và nặng nề khỏi sàn; bà Weasley từ bỏ cố gắng đóng tấm rèm lại và v
Trang:
[<] 1,
40,
41,[42],
43,
44,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):