pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
”, bà Weasley nói có vẻ bực bội, vừa làm phép sửa lại cuộn giấy bằng một cái phất đũa. Trong loé chớp sáng bởi cây đũa, Harry thấy đó dường như là sơ đồ của một toà nhà nào đó.

Bà Weasley bắt gặp nó đang nhìn, bèn vồ lấy cái thứ đó, thẩy về phía anh Bill đang dang tay ra đón sẵn.

“Thứ đó phải đươc huỷ ngay lập tức vào cuối mỗi buổi họp chứ,” bà Weasley nói một cách cáu kỉnh, trước khi rời khỏi chạn chén dĩa, và bắt đầu dọn bàn.

Bill lấy cây đũa thần ra, nói khẽ, "Evanesco!” và cuộn giấy biến mất.

“Ngồi xuống đi Harry”, Sirius nói, “Cháu đã gặp Mundungus rồi chứ?”

Đó là cái thứ mà nó tưởng là một đống giẻ rách, phát ra tiếng càu nhàu kéo dài, sau đó giật mình thức giấc.

“Có ai nhắc đến tên tui thì phải?” Mundungus nói lẩm bẩm một cách ngái ngủ. “Tui đồng ý với Sirius”, hắn ta rướn bàn tay dơ khủng khiếp của hắn ra, như thể muốn có ý kiến, cặp mắt hắn lờ đờ, đỏ ngầu, vô hồn. Cái điệu bộ đó của hắn là Ginny không nhịn cười được.

“Cuộc họp kết thúc rồi, Dung”, Sirius nói, sau khi tất cả đã ngồi xuống quanh bàn. “Harry đã đến được đây”

“Gì?” Mundungus gào lên, nhìn Harry một cách đầy de doạ qua bộ tóc hoe hoe be bết của hắn.

“Úi chà, vậy là, à ừ, ổn chứ Harry ?”

“Vâng”, Harry trả lời.

Mundungus vừa dò dẫm cái túi của hắn ta, vừa đưa mắt nhìn Harry, và lấy ra một cái ống điếu màu đen cáu bẩn. Hắn ngậm nó vào miệng, mồi lửa bằng cây đũa của hắn, kéo một hơi thật sâu. Ngay sau đó, những làn khói lục cuộn ra, vây lấy hắn.

“Ta nợ cháu một lời xin lỗi hử,”giọng của hắn lầm rẩm trong làn khói thuốc.

“Lần cuối cùng, Mundungus“, giọng bà Weasley vang lên, “Chú có thể không hút cái thứ đó trong bếp được không, nhất là khi chúng ta sắp đến bữa ăn!”

” À,” Mundungus lúng túng, “Đúng, đúng vậy. xin lỗi. Molly”

Khói thuốc biến mất ngay khi Mundungus cất cái ống điếu lại trong túi nhung cái mùi hăng hăng của thuốc cháy vẫn còn nồng nặc.

“Và nếu qúi vị muốn dùng bữa trước nửa đêm thì làm ơn giúp tôi một tay” Bà Weasley nói lớn cho cả phòng cùng nghe. “Không, cháu cứ ngồi đó đi, cưng ạ, cháu đã phải trải qua một đoạn đường dài rồi.”

“Tôi có thể làm được gì không, Molly?” Tonks đề nghị một cách hăng hái, chuẩn bị đứng dậy.

Bà Weasley chần chừ, trông bà có vẻ e dè.

“Ừm, khỏi, được rồi Tonks, cô cũng phải nghỉ ngơi chứ, cô cũng đã làm việc suốt ngày hôm nay.”

“Không, tôi muốn giúp mà!” Tonks nói lớn1 cách vô tư, lẹ làng tiến về phía chạn chén bát nơi mà Ginny đang lấy dao nĩa và làm ngã ngay một cái ghế.

Sau đó, một chuỗi âm thanh của những cái dao đang tự mình bằm thịt, thái rau được giám sát bởi ông Weasley, trong khi bà Weasley khuấy một cái vạc đang đong đưa trên ngọn lửa, còn những người khác thì dọn dĩa, thức ăn ra. Harry ngồi lại bàn cùng với Sirius và Mundungus, kẻ vẫn còn hấp háy mắt nhìn hắn một cách râu rĩ.

“Cháu đã gặp bà già Figgy chưa?, hắn hỏi

“Chưa” Harry trả lời, “Cháu chưa gặp ai cả”

“Phải, lẽ ra ta không nên bỏ đi”, Mundungus nói, vừa nghiêng người về trước, vừa tự bào chữa cho mình “Nhưng đó là một cơ hội kinh doanh tốt…”

Harry cảm thấy có một cái gì đó đang cào cào chân mình, đó là Crookshanks, con mèo bị băng bó chân của Hermione, nó cuộn mình quanh ch

Trang: [<] 1,42,43,[44],45,46,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):