Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
c tức Ron tốt nhất. Mình đã cân nhắc một lúc về Zacharias Smith, nhưng mình nghĩ, xét về mọi mặt...

Harry ghê tởm:

- Bạn tính mời Smith?

- Ừ, và tớ bắt đầu ước đã chọn anh chàng đó. McLaggen khiến Grawp trông như một trang nam tử (So với McLaggen thì tên khổng lồ Grawp cũng còn là lịch sự chán!). Đi lối này đi, chúng ta có thể thấy hắn đi đến, hắn rất cao...

Ba đứa bọn chúng đi qua một góc khác của căn phòng, múc một mớ rượu mật ong trên đường đi, và nhận ra quá trễ Giáo sư Trelawney đang ứng một mình ở đó. Luna lịch sự:

- Chào cô!

Giáo sư Trelawney tập trung nhìn Luna với vẻ khó khăn. Harry có thể ngửi thấy mùi rượu sêri dội lại. Bà nói:

- Chào em yêu quý. Gần đây không thấy em trong lớp cô...

- Vâng, năm nay em học với thầy Firenze.

Giáo sư Trelawney trả lời với vẻ giận dữ, khúc khích vì say:

- Ồ, đương nhiên, Firenze - hoặc Ngựa Thồ, như ta thích nghĩ thế hơn về hắn. Em có thấy là, bây giờ, khi ta đã trở lại đứng lớp thì giáo sư Dumbledore lẽ ra phải tống khứ con ngựa đó? Nhưng không... chúng ta chia lớp ra dạy... Đó là một sự lăng mạ, thẳng thắn mà nói, một sự lăng mạ. Em biết không...

Giáo sư Trelawney có vẻ quá say để nhận ra Harry. Thừa lúc bà đang điên tiết chỉ trích thầy Firenze, Harry kéo Hermione lại gần và nói:

- Hãy thẳng thắn nào, cậu có định với với Ron rằng cậu đã nói tầm bậy về buổi kiểm tra Thủ môn?

Hermione nhướng mày:

- Bộ cậu nghĩ mình hạ mình tới vậy hả?

Harry nhìn cô nàng sắc sảo:

- Hermione, nếu cậu có thể mời McLaggen...

Hermione chững chạc:

- Chuyện đó khác. Mình không định nói với Ron bất cứ điều gì đúng hoặc không đã xảy ra tại buổi kiểm tra đó.

Harry sôi lên:

- Tốt! Bởi vì Ron sẽ lại tự cô lập nữa, và chúng ta sẽ thua trong trận tới...

Hermione giận dữ:

- Quidditch! Cả lũ con trai chỉ quan tâm có nhiêu đó sao? Cormac không hỏi mình lấy một câu về bản thân mình, không, mình chỉ được thết đãi bởi Hàng Trăm Cú Cứu Gôn Vĩ Đại của McLaggen không-ngưng-nghỉ, cho đến khi... Ồ không, hắn đến kìa!

Cô nàng chuồn nhanh như thể Độn thổ. Một giây trước cô nàng còn ở đây, giây sau đã lách mình giữa hai phù thủy đang cười ha hả và biến mất.

Một phút sau, McLaggen băng qua đám đông, đến hỏi:

- Có thấy Hermione đâu không?

- Không, rất tiếc - Harry nói, và nó quay nhanh qua nói chuyện với Luna, quên phắt việc cô bé đang nói chuyện với ai.

- Harry Potter! Giáo sư Trelawney nói, giọng khàn khàn run run, lần đầu tiên chú ý đến nó.

Harry trả lời, giọng không mấy nồng nhiệt:

- Ồ, chào cô!

Bà giáo nói với giọng vô cùng thì thào:

- Con trai của ta! Những tin đồn! Những câu chuyện! Người Được Chọn! Dĩ nhiên, ta đã biết từ rất lâu... Những điềm triệu chưa bao giờ tốt, Harry... nhưng sao con không quay lại lớp Tiên Tri? Với con, cũng như với tất cả mọi người, môn học này cực kỳ quan trọng!

Một giọng nói to vang lên:

- À, Sybill, tất cả chúng ta đều nghĩ môn học của mình là quan trọng nhất!

Và thầy Slughorn xuất hiện bên cạnh Giáo sư Trelawney, mặt đỏ nhừ, cái mũ hơi lệch, ly rượu trong một tay và một miếng thịt băm vĩ đại trong tay kia:

- Nhưng tôi không nghĩ tôi đã từng biết một năng khiếu bẩm sinh nào như thế trong môn Độc dược! Thầy Slughorn nói, n

Trang: [<] 1,138,139,[140],141,142,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):