br />
Nhưng hầu như trước khi Harry nhận ra được nó đã thấy gì, thầy Filch lê bước quay đi, lầm bầm càu nhàu. Malfoy soạn ra trên mặt mình một nụ cười và cám ơn thầy Slughorn về sự khoan dung của ông. Gương mặt thầy Snape lại trở nên bí hiểm.
Thầy Slughorn vẫy tay khi Malfoy cám ơn:
- Không sao không sao! Ta từng biết ông nội trò, sau hết...
Malfoy nói nhanh:
- Ông em thường đánh giá rất cao về thầy, rằng thầy là nhà điều chế độc dược giỏi nhất mà ông từng biết...
Harry nhìn chằm chằm Malfoy. Không phải vẻ nịnh nọt làm nó ngạc nhiên. Nó đã thấy Malfoy nịnh thầy Snape suốt thời gian dài. Nhưng sự thực là Malfoy làm điều đó, xét cho cùng, với cái vẻ như muốn bệnh. Đây là lần đầu tiên nó nhìn gần Malfoy sau một thời gian, nó thấy những quầng thâm dưới mắt Malfoy và làn da hắn nhuốm màu xám rõ rệt.
Thầy Snape thình lình lên tiếng:
- Tôi muốn nói chuyện với trò, Draco.
Thầy Slughorn nấc cục lần nữa:
- Thôi nào Severus, Giáng sinh mà, đừng quá nghiêm...
Thầy Snape đáp cộc lốc:
- Tôi là Chủ nhiệm Nhà trò ấy, và tôi sẽ quyết định cần nghiêm khắc hay không. Theo tôi, Draco.
Họ rời đi, Snape dẫn đầu, Malfoy tỏ rõ vẻ bực bội phẫn uất. Harry đứng lại một chốc, phân vân, rồi nói:
- Lát anh quay lại ngay, Luna... Ơ... nhà vệ sinh...
Cô bé vui vẻ:
- Dạ vâng.
Và nó nghĩ nó vẫn nghe tiếng cô bé lại tiếp tục đề tài về m Mưu Nanh Rữa với Giáo sư Trelawney - bà có vẻ quan tâm chân thành - khi nó hối hả chạy khỏi đám đông.
Rất dễ rời khỏi bữa tiệc, kéo cái áo tàng hình của nó ra khỏi túi và phủ lên người, vì hành lang hoàn toàn vắng tanh. Nhưng khó làm sao để tìm thấy thầy Snape và Malfoy. Harry chạy xuống hành lang, tiếng chân của nó được tiếng nhạc và tiếng nói chuyện ồn ào từ phòng thầy Slughorn át đi. Có lẽ thầy Snape đưa Malfoy xuống căn hầm phòng thầy... cũng có thể thầy hộ tống hắn về phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin, nhưng Harry áp tai nó lên từng cánh cửa mà nó đi qua trong hành lang cho đến khi, với một cú kích động mạnh, nó cúi xuống một lỗ khóa của phòng học cuối cùng trong hành lang và nghe những giọng nói.
- ...không thể có lỗi lầm được, Draco, vì nếu trò bị đuổi học...
- Tôi không làm bất cứ điều gì với nó, được chưa?
- Ta hy vọng trò nói sự thật, vì điều này nghe vừa vụng về vừa ngu ngốc. Trò đã bị nghi ngờ nhúng một tay vào chuyện đó.
Malfoy giận dữ:
- Ai nghi ngờ tôi? Nói lần cuối, tôi không làm chuyện đó, được chưa? Con Bell đó có thể có kẻ thù nào đó mà không ai biết. Đừng nhìn tôi kiểu đó! Tôi biết thầy định làm gì, tôi không ngu, nhưng chuyện đó không thành đâu. Tôi có thể ngăn thầy!
Một khoảng lặng và rồi thầy Snape nói, giọng lặng lẽ:
- À, vậy ra Dì Bellatrix của trò đã dạy trò Occlumency (thần chú ngăn chặn?). Trò đang cố che giấu điều gì với thầy mình vậy, Draco?
- Tôi không cố giấu giếm gì thầy mình, tôi chỉ không muốn ông xía vào!
Harry ấn tai nó sát hơn vào lỗ khóa... điều gì khiến Malfoy nói với thầy Snape kiểu đó, thầy Snape, người mà hắn luôn tỏ vẻ kính trọng, thậm chí yêu thương?
- Vì vậy mà trò tránh mặt ta suốt học kỳ này? Trò sợ sự can thiệp của ta? Trò có thấy rằng, đã từng có ai quên đến văn phòng của ta khi ta lặp đi lặp lại rằng phải đến đó, Draco...
Malfoy giễu cợt:
- Vậy
Trang:
[<] 1,
140,
141,[142],
143,
144,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):