Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
thì cấm túc tôi đi! Tố cáo tôi với Dumbledore!

Lại một lúc im lặng. Rồi thầy Snape nói:

- Trò hoàn toàn biết rằng ta không muốn làm bất cứ điều nào trong hai việc đó.

- Vậy thì tốt hơn đừng bắt tôi đến văn phòng thầy nữa.

Thầy Snape nói, giọng trầm đến nỗi Harry phải ấn tai nó thật mạnh vào lỗ khóa để nghe:

- Nghe đây. Ta đang cố giúp trò. Ta đã thề với mẹ trò là sẽ bảo vệ trò. Ta đã lập một Lời Nguyền Không Thể Phá Vỡ, Draco...

- Có vẻ như thầy sẽ phải phá vỡ nó đó, vì tôi cóc cần sự bảo vệ của thầy. Đây là việc của tôi, ông ấy giao cho tôi và tôi thực hiện. Tôi có kế hoạch và nó sẽ hoạt động, chỉ có lâu hơn tôi nghĩ một chút.

- Kế hoạch gì của trò?

- Không phải việc của thầy!

- Nếu trò nói với tôi trò đang cố làm gì, tôi có thể hỗ trợ trò...

- Tôi có mọi sự hỗ trợ mà tôi cần, cảm ơn! Tôi không đơn độc!

- Tối nay, trò rõ ràng chỉ có một mình, và quả là ngu ngốc cực độ khi đi thơ thẩn trong hành lang mà không có ai trông chừng hay bọc hậu. Đó là những lỗi sơ đẳng...

- Tôi đã có Grabbe và Goyle đi cùng nếu thầy không cấm túc chúng!

- Nhỏ giọng thôi!

Thầy Snape thốt lên, vì giọng Malfoy dâng cao xúc động.

- Nếu bạn Crabbe và Goyle của trò có ý định thi đậu bằng Pháp sư Thường Đẳng cho môn Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám trong vòng thi này thì chúng phải siêng năng hơn hiện t...

Malfoy ngắt lời:

- Vấn đề là gì chứ? Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám - không phải tất cả chỉ là trò đùa, vờ vịt sao? Làm như có ai trong chúng ta cần bảo vệ để chống lại Nghệ thuật Hắc ám vậy...

Thầy Snape nói:

- Đó là một sự giả trá quyết định để thành công, Draco! Trò nghĩ tôi sẽ ở đâu trong suốt từng ấy năm, nếu tôi không hành động như vậy? Giờ hãy nghe đây! Trò đang khinh suất, đi vơ vẩn vòng vòng trong đêm, để chính mình bị tóm, và nếu trò đặt sự tín nhiệm của mình vào những trợ thủ như Crabbe và Goyle...

- Không chỉ có chúng, tôi có những người khác bên phe tôi, những người giỏi hơn!

- Vậy sao trò không tiết lộ cho tôi, và tôi có thể...

- Tôi biết thầy định làm gì! Thầy muốn cướp công của tôi!

Một khoảng lặng khác, và thầy Snape nói lạnh lẽo:

- Trò nói năng như một đứa trẻ. Tôi hoàn toàn hiểu chuyện cha trò bị bắt và đi tù đã khiến trò đau khổ, nhưng...

Harry có vừa đủ 1 giây cảnh giác, nó nghe thấy tiếng chân Malfoy ở bên kia cánh cửa và vừa kịp quăng mình ra khỏi chỗ cánh cửa mở bung. Malfoy sải chân đi xuống hành lang, băng qua cánh cửa để ngỏ của phòng thầy Slughorn, quành qua một góc xa và biến mất khỏi tầm nhìn.

Khó mà liều để thở, Harry tiếp tục núp xuống khi thầy Snape chậm rãi xuất hiện từ phòng học. Vẻ mặt bí hiểm khôn dò, thầy quay lại bữa tiệc. Harry đứng lại trên sàn, giấu mình dưới tấm áo choàng, suy nghĩ hết tốc lực (đầu óc chạy đua).





Chương 16 Một mùa giáng Sinh buốt giá





"Vậy là Snape đề nghị giúp đỡ? Ông ấy thực sự đề nghị giúp đỡ sao?"

"Nếu bồ mà còn hỏi một lần nữa," Harry nói, "mình sẽ thọc cây cải này -"

"Mình chỉ hỏi cho chắc thôi!" Ron nói. Chúng nó đang đứng một mình tại bồn rửa chén trong gian bếp trang trại Hang Sóc, lột vỏ các cây cải bruxen cho bà Weasley, tuyết đang phủ đầy trên cái cửa s

Trang: [<] 1,141,142,[143],144,145,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):

Old school Swatch Watches