Ring ring
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
hìn Harry âu yếm bằng cặp mắt đỏ ké - Khả năng thiên phú - cô biết đấy, như Mẹ trò ấy! Tôi chỉ từng dạy một vài người có khả năng như thế, tôi có thể nói với cô vậy đấy, Sybill, sao nào, kể cả Severus...

Với sự kinh hãi của Harry, thầy Slughorn vẫy tay và như thể múc thầy Snape từ không khí đến chỗ họ. Slughorn nấc lên đầy hạnh phúc:

- Tôi vừa nói về khả năng điều chế độc dược hiếm có của Harry! Chắc thầy phải công nhận chứ, dĩ nhiên rồi, thầy đã dạy trò ấy trong 5 năm!

Vướng trong vòng tay thầy Slughorn quấn quanh vai, Snape cúi chiếc mũi khoằm xuống nhìn Harry, cặp mắt nheo lại:

- Khôi hài thật, tôi chưa từng có ấn tượng gì về tất cả chuyện đó khi tôi dạy Potter.

Slughorn la lên:

- Ồ, thật đấy, một khả năng bẩm sinh! Thầy phải thấy những gì trò ấy làm trong bài học đầu tiên, Thuốc Sống Dở Chết Dở (the Draught of Living Death). Chưa từng có học sinh nào làm tốt đến thế ngay lần đầu, tôi không nghĩ ngay cả thầy, Severus...

- Thật ư? Snape nói lặng lẽ, mắt vẫn nhìn Harry một cách chán ghét. Nó thấy hơi lo lắng. Nó sợ nhất là Snape có thể điều tra về nguyên nhân cái khả năng tài hoa mới tìm thấy của nó trong môn Độc dược.

Slughorn hỏi:

- Cho ta biết con đăng ký học những môn nào, Harry?

- Phòng chống Nghệ thuật Hắc Ám, Bùa Mê, Biến Hình, Thảo Dược...

Snape nói với nụ cười uể oải, khinh bỉ:

- Tóm lại, tất cả những môn cần thiết cho một Thần Sáng.

Harry bướng bỉnh:

- Vâng, đúng thế, đó là tất cả những gì em muốn.

Slughorn oang oang:

- Và con cũng sẽ trở thành một Thần Sáng tuyệt vời!

- Em không nghĩ anh có thể trở thành Thần Sáng đâu Harry - Luna bất ngờ nói. Mọi người nhìn cô bé.

- Thần Sáng là một phần của m Mưu Nanh Rữa, em nghĩ mọi người đều biết. Họ làm việc ở đó để khiến bộ Pháp thuật dùng một sự kết hợp pháp thuật Hắc ám với bệnh nha chu.

Harry sặc cả nửa ly rượu mật ong lên mũi vì cười. Thật tình, đáng để mời Luna đến bữa tiệc này! Hiện ra từ cái cốc của mình, ho sặc sụa, ướt sũng nhưng vẫn tiếp tục cười, nó thấy một thứ còn khiến tinh thần nó phấn chấn hơn: Draco Malfoy bị thầy Argus Filch xách tai dẫn đến chỗ mọi người.

Thầy Filch khò khè, cằm run lên và đôi mắt lồi sáng lên ánh điên cuồng vẻ phát-hiện-mối-nguy:

- Giáo sư Slughorn, tôi bắt được thằng nhãi này núp trong một hành lang trên lầu. Nó nói nó được mời đến tiệc của thầy và đến trễ. Thầy có mời nó không vậy?

Malfoy vùng khỏi thầy Filch, trông điên tiết. Nó giận dữ:

- Thôi được, tôi không được mời. Tôi chỉ cố lẻn vào cửa, hài lòng chưa?

- Chưa! Thầy Filch đáp, một tuyên bố hoàn toàn mâu thuẫn với vẻ vui sướng trên mặt ông - Trò gặp rắc rối rồi, trò đấy! Ngài hiệu trưởng đã nói không được lảng vảng bên ngoài vào ban đêm, trừ khi được phép, đúng không, hử?

Thầy Slughorn vẫy vẫy tay:

- Thôi được rồi, Argus, được rồi. Hôm nay Giáng sinh mà, và chẳng phải là tội ác gì khi muốn tham gia vào một bữa tiệc. Dịp này, chúng ta quên mọi chuyện trừng phạt đi. Trò có thể ở lại, Draco.

Vẻ thất vọng bất bình của thầy Filch hoàn toàn có thể đoán trước được. Nhưng, Harry tự hỏi, quan sát Malfoy, tại sao trông nó vẫn chẳng vui chút nào? Và sao thầy Snape nhìn Malfoy như thể vừa giận dữ vừa... có thể chăng?... vừa có chút e ngại?
<

Trang: [<] 1,139,140,[141],142,143,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):