demort lớn lên trong trại trẻ mồ côi sao ?"
"Quả có vậy" cụ Dumbledore nói " Chúng ta phải đoán nhiều đây nhưng ta nghĩ không quá khó để suy luận xem chuyện gì đã xảy ra. Con thấy đó, chỉ trong vòng vài tháng sau cuộc hôn nhân trốn chạy,Tom Riddle lại xuất hiện trong trang viên tiểu Hangleton mà không có vợ mình. Tin đồn lan khắp những người láng giềng là anh ta nói rằng mình bị lừa dối và gạt gẫm. Những gì anh ta muốn nói, ta chắc là việc anh ta bị bỏ bùa và đã thoát được nhưng ta không chắc là anh ta dám dùng đúng những từ đó vì sợ bị cho là mất trí. Tuy nhiên, khi nghe những gì anh ta nói, dân làng lại cho là Merope đã nói dối Tom Riddle, giả vờ sắp có con với anh ta nên anh ta phải cưới."
" Nhưng đúng là cô ấy đã có con với anh ta"
" Nhưng chỉ chưa đầy 1 năm sau ngày cưới, Tom Riddle bỏ rơi cô ta khi cô đang mang thai"
" Có chuyện gì nhỉ? Tại sao tình dược không còn tác dụng nữa?" Harry hỏi.
"Lại phải đoán thôi " cụ Dumbledore nói " Ta tin rằng Merope đã yêu chồng sâu đậm, không thể chịu đươc việc tiếp tục bắt anh ta làm nô lệ bằng ma thuật. Ta tin cô ấy đã có sự lựa chọn là ngưng không cho anh ta uống tình dược nữa. Có lẽ cô ấy đã mụ mẫm tự cho là chàng ta bây giờ đã yêu lại cô. Có lẽ cô ấy nghĩ anh ta sẽ ở lại vì lợi ích của đứa trẻ. Nếu như thế, cô ấy đã lầm cả 2 điểm trên. Anh chàng bỏ rơi, không bao giờ gặp lại cô nữa, cũng không băn khoăn chuyện gì sẽ xảy ra cho đứa con trai"
Bên ngoài trời đã tối đen như mực, và cái đèn trong phòng cụ Dumbledore sáng hơn bao giờ hết.
" Ta nghĩ hôm nay thế đủ rồi, Harry" 1 lúc sau cụ Dumble dore nói.
" Dạ, thưa Thầy"
Nó nhấc chân lên nhưng chưa đi.
" Thầy......Biết tất cả những điều này về quá khứ của Vodemort có quan trọng không?"
" Ta nghĩ rất quan trọng"
" Và nó có vài điều để xoay sở được lời tiên tri ?"
" Nó có mọi thứ để xoay sở với lời tiên tri"
"Vâng ạ", Harry vẫn còn hơi băn khoăn nhung giờ nó đoan chắc là sẽ nhu thế.
Nó quay đi, nhưng lại nảy ra 1 câu hỏi khác, và nó trở lại " Thưa Thầy, con có được phép kể mọi thứ cho Ron và Hermione nghe không ạh ?"
Cụ Dumbledore nhìn nó 1 lúc rồi nói " Được. Ta nghĩ trò Weasley và trò Granger đã chứng tỏ họ rất đáng tin cậy. Nhưng Harry à, ta yêu cầu con phải nói với các trò ấy là không được kể cho ai khác nghe chuyện này. Nó không phải là ý hay nếu có lời qua tiếng lại về việc ta biết đựơc bao nhiêu hay nghi ngờ về những bí mật của Voldemort"
" Không đâu thầy, con chắc là chỉ có Ron và Herminone được biết thôi. Chúc Thầy ngủ ngon"
Nó lại quay đi và đã gần ra đến cửa thì nó trong thấy cái vật đó. Nằm trên 1 trong những cái bàn có chân gầy như ống sậy, có vô số những dụng cụ bạc mỏng mảnh, là 1 chiếc nhẫn vàng xấu xí với cái mặt đá đen lớn đã rạn.
"Thưa Thầy" Harry nhìn chiếc nhẫn chằm chằm " Cái nhẫn đó......"
" Gì vậy? "
" Thầy đã đeo nó khi thăm giáo sư Slughorn tối đó phải không ạ ?"
"Ta đã đeo nó " cụ Dmbledore xác nhận.
" Nhưng nó có phải là chiếc nhẫn Marvolo Gaunt đã cho Odgen xem không ạ ?"
Cụ gật đầu " Chính là nó "
" Nhưng sao vậy ạ ? Thầy có nó lâu rồi hả Thầy ?"
" Không, ta mới có nó gần đây thôi, vài ngày trước khi ta đến đón con ở nha dì dượng con "
" Vào khoảng thời gian Thầy bị thương ở tay hả Thầy ?"
" Đúng, Harry, vào
Trang:
[<] 1,
89,
90,[91],
92,
93,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):