Polaroid
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
n. “ Đó chẳng phải là do Quiddich, mà do cậu! Cậu chưa bao giở trở nên hấp dẫn hơn thế này và nói thật nhé, cậu còn đáng tơ tuởng ấy chứ”

Ron lấp miệng cuời với một miếng cá muối to tướng. Hermione dành cho Ron một cái nhìn khinh khỉnh truớc khi quay trở sang với Harry

” Mọi nguời đều biết là cậu là nói thật, phải không ? Cả thế giới phù thủy đều công nhận là cậu đã đúng về việc Voldemort quay trở lại và cậu đã chiến đấu với lão 2 lần trong 2 năm trước và đã thoát hiểm cả hai lần. Và bây giờ họ gọi cậu là Nguời Đựợc Chọn – Sao, cậu vẫn chưa thấy là sao mọi ngừơi bị thu hút bởi cậu à”

Đúng là Harry đã thấy tòa Đaị Sảnh trở nên nóng nực bất thường, mặc dù trần nhà trông vẫn lạnh và ẩm ướt.

“ Và cậu đã trải qua hết những sự ngược đãi từ Bộ Pháp Thuât khi mà họ cố để làm cho cậu giống như một kẻ nói dối và bất nhất. Cậu vẫn còn thấy những dấu vết trên mu bàn tay mà mụ đàn bà dã man đó đã bắt cậu lên viết bằng máu của mình, nhưng dẫu sao cậu vẫn không từ bỏ những gì cậu đã nói … “

“ Cậu vẫn có thể nhìn thấy chỗ mà nhũng bộ não đó đã tóm mình trong bộ Pháp thuật, nhìn đây này!” , Ron vừa nói vừa lắc cái tay áo ra đằng sau.

” Và nó cũng chả đau đớn gì khi mà cậu cao lên hơn 1 foot kỳ hè vừa rồi đâu”. Hermione kết thúc, chẳng thèm ngó ngàng gì đến Ron.

“ Mình cao”Ron nói một cách chả ăn nhập gì.

Nhưng con cú đưa tin bay đến, sà xuống qua những của sổ lất phất mưa và tung tóe nuớc lên tất cả mọi ngừơi. Hầu hết mọi người đều nhận đựợc nhiều thư tín hơn bình thường; những bậc phụ huynh lo lắng muốn nghe tin tức từ con cái và trấn an chúng rằng mọi nguời ở nhà đều ổn cả. Harry đã chẳng có cái thư nào từ đầu kỳ đến giờ, nguời duy nhất viết thư cho cậu giờ đã mất và mặc dù cậu đã mong chờ thư của Lupin, cho đến nay, vẫn bặt vô âm tín. Vì thế sáng nay cậu đã thật ngạc nhiên khi thấy Hedwig bay vòng quanh giữa những con cú nâu và xám. Nó đậu trứơc Harry , mang một gói hàng to hình vuông. Ngay sau đó, một gói hàng giống nguyên xi cũng đậu trước mặt Ron, đè duới nó là một đống đôm đốm kiệt sức, Pigwidgeon.

“Ha!” Harry reo lên, mở gói hàng và để lộ ra một cuốn sách “Chế tạo độc duợc bậc cao” , mới tinh từ Flourish và Blotts.

“Ồ tốt quá”, Hermione nói, giọng vui mừng “ Giờ thì cậu có thể trả cuốn sách bị viết lên đó lại rồi”

” Cậu điên đấy à” Harry nói. “ Mình sẽ giữ nó! Mình đã nghĩ kỹ rồi __“

Cậu lôi quyển sách ra khỏi cặp và gõ lên bìa của nó băng cây đũa phép, miêng lẩm bẩm

“ Dijjindo!” Bìa của cuốn sách rời ra. Harry làm lại như vậy với cuốn sách mới.( Hermione trông rất xì căng đan ). Sau đó cậu đổi 2 cái bìa và, gõ lên chúng lần nữa và hô “ Gắn lại!”

Giờ nằm trên bàn là cuốn sách của Hoàng tử, đc ngụy trang trông như một cuốn sách mới và , cạnh đó là cuốn sách mới từ Flourish và Blotts, nhìn chẳng khác gì một cuốn sách cũ.

“ Mình sẽ trả lại Slughorn cuốn sách mới, thày sẽ chẳng thể phàn nàn gì, nó có giá 9 đồng Galleon lận”

Hermione bặm môi lại, trông có vẻ bực bôi và không đồng ý nhưng rồi bị mất tập trung bởi con cú thứ ba đậu xuống mang theo một tờ Nhật Báo Phù thủy. Cô mở vội nó ra và luớt qua trang nhất.

“Có ai mà chúng ta biết chết không thế ?” Ron hỏi với giọng tỉnh bơ; cái câu hỏi mà cậu hỏi mỗi lần Hermione mở tờ bá

Trang: [<] 1,91,92,[93],94,95,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):