Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
khoảng đó"

Harry thấy ngại. Cụ Dumbledore đang mỉm cười.

" Thưa Thấy, chính xác thì ......"

" Trễ rồi, Harry, con sẽ nghe câu chuyện vào lúc khác. Chúc con ngủ ngon "

" Chúc Thầy ngủ ngon"





Chương 11 Trợ thủ Hermione





Đúng như Hermione đã đoán, những khoảng thời gian trống của học viên năm thứ 6 không phải là những giờ dành cho thư giãn như Ron mong đợi, mà để bắt kịp với lượng bài tập khổng

lồ được giao. Ngoài việc phải học như là chúng có kỳ thi mỗi ngày,mỗi một buổi học cũng trở nên đòi hỏi hơn hẳn so với trước đây.Dạo này, Harry hầu như không hiểu đến nửa bài giảng của Gíao Sư McGonagall, và kể cả Hermione cũng phải yêu cầu Giáo Sư nhắc lại những chỉ dẫn một hay hai lần. Một điều không thể tin đc và mặc cho những phản ứng ngày càng tăng của Hermione , Độc dược bỗng nhiên trở thành môn học tốt nhất của Harry ; nhờ vào Hoàng tử máu lai.

Những lời chú câm giờ đây được yêu cầu không chỉ trong Phòng chống nghệ thuật Hắc Ám, mà cả trong môn bùa chú (Charms) và Biến hình. Harry thường xuyên thấy những bạn cùng lớp của mình trong phòng sinh họat chung hoặc trong giờ ăn mặt đỏ tía tai và căng thẳng, trông như là họ đã dùng quá liều U-No-Poo (Mày_chẳng_là_cái_phân_gì : chơi chữ trong tiếng anh, nghe tương tự như là Voldemort _ ND). Tuy nhiên, Harry biết rằng họ đang cố để làm lời chú mà không phải đọc to nó lên. Đựơc ra ngoài và học trong nhà kính trở nên một điều dễ chịu , mặc dù phải học với những thứ cây nguy hiểm hơn bao giờ hết trong môn Dược Thảo, bởi dẫu sao chúng cũng được phép quát tướng lên nếu bị bọn cây Xúc tu độc ôm bất ngờ từ phía sau.

Một kết quả của hàng tá bài tập và những giờ điên đầu tập luyện làm chú không lời là Harry , Ron và Hermione chẳng có thời gian để đi thăm bác Hagrid. Hagrid cũng không còn đến ăn trưa ở bàn giáo viên nữa , một điềm không hay, và trong một vài dịp khi chúng đi ngang qua bác trên hành lang hoặc trên sân, bác đã không nghe nhìn thấy hay nghe chúng chào, một cách bí ẩn.

“Chúng ta phải đến giải thích thôi” Hermione nói, mẳt nhìn vào cái ghế trống khổng lồ của Hagrid tại bàn giáo viên buổi sáng thứ bảy hôm sau.

“ Nhưng chúng ta có buổi tuyển chọn đội Quiddich sáng nay” Ron đáp lại. “ và chúng ta phải luyện tập lời chú Aguamenti của Flitcwick nữa! Vả lại, giải thích gì chứ, Sẽ phải làm thế nào để nói là chúng ta ghét môn học dớ dẩn đó của bác ấy? “

” Chúng ta đã không ghét môn đó” Hermione nói.

“Nói điều đó cho mình cậu đi, mình thì vẫn chưa quên những con đuôi nổ đâu “ Ron lầm bầm. “ Và nói để cậu biết, chúng ta đã thoát một cách may mắn đó. Cậu đã chẳng phải nghe nói suốt ngày về ông anh vô ý thức của bác ấy. Hẳn là chúng ta đã phải dạy Grawp buộc dây dầy như thế nào nếu ở lại”

“Mình ghét không nói chuyện đựợc với Hagrid” Hermione nói với vẻ rầu rĩ.

” Chúng mình sẽ đi sau buổi Quiddich” Harry trấn an cô. Cậu cũng nhớ Hagrid, mặc dù cũng như Ron, cậu nghĩ rằng tốt hơn là không có Grawp trong cuộc sống của chúng. “ Nhưng buổi thử đội tuyển có thể chiếm cả buổi sáng, với số nguời đã đăng ký”. Cậu cảm thấy hơi hồi hộp với việc phải đối mặt gánh nặng đầu tiên trong tư cách Thủ Quân. “Mình chẳng hiểu sao tự nhiên đội lại trở nên đông đúc đến vậy”.

“Thôi đi nào Harry ”, Hermione nói với giọng bỗng nhiên không còn tý kiên nhẫ

Trang: [<] 1,90,91,[92],93,94,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):

Snack's 1967