và bật cười bằng cái giọng khàn ồm.
“Tại sao mình đã không đảm bảo cái Áo Khoác Tàng Hình luôn ở bên mình chứ?” Harry nói, trong thâm tâm nó đang tự nguyền rủa chính bản thân mình la ngu ngốc. “Năm ngoái mình đã luôn mang theo nó bên mình mọi lúc,và –“
“Mọi chuyện ổn cả, mình có mang theo Áo khoác, và quần áo cho cả hai người…” Hermione nói. “Chỉ cần hai người cố gắng cư xử một cách tự nhiên chờ khi – nơi này sẽ ổn”
Cô nàng dẫn họ xuống một phố ngang, rồi nấp vào một con ngõ tối.
“Khi cậu nói cậu có áo khoác, và quần áo…” Harry nói, nhíu mày nhìn Hermione, người cô chẳng mang thứ gì ngoài cái xắc tay được đính chuỗi hột, và bây giờ cô nàng đang bới móc trong đó.
“Đúng vậy, chúng đây,” Hermione nói, và trước sự ngạc nhiên tột độ cuả Harry và Ron, cô nàng lôi ra một cái quần jean, một cái áo ngắn tay. vài đôi tất màu hạt dẻ, và cuối cùng là chiếc Áo khoác tàng hình ánh bạc.
“Làm thế quái nào mà –?”
“Thần chú Mở rộng Bất khả tri,” Hermione nói. “Tinh tế, nhưng mình nghĩ mình đã làm được; dù sao, mình cũng đã xoay xở để mang đúng những thứ chúng ta cần ở đây. ” Cô nàng lắc nhẹ cái xắc trông có vẻ mỏng manh và nó vang lên một âm thanh dội nghe như một cái kho với nhiều thứ nặng nề lăn ở trong đó. “Ôi, khỉ thật, đó là mấy quyển sách,” Hermione nói, nhìn chăm chú vào trong, “và mình đã sắp chúng thành từng chồng theo đúng chủ đề rồi… Thôi, không sao… Harry,tốt hơn hết cậu nên giữ cái áo khoác tang hình. Ron, hãy thay đồ nhanh nào…”
“Cậu đã làm tất cả những việc này khi nào?” Harry hỏi trong lúc Ron cởi cái áo choàng của mình ra.
“Mình đã nói với cậu lúc ở Trang trại Hang sóc, mình đã gói gém những thứ cần thiết trong nhiều ngày, cậu biết đấy, trong trường hợp chúng ta cần chuồn thật lẹ. Mình đã đóng cái ba lô của cậu sáng nay, Harry, sau khi cậu thay đồ, và để nó trong đây… Chỉ là mình có cảm giác.…”
“Cậu thật là đáng kinh ngạc, thật đấy,” Ron nói, đưa lại cho cô cái áo chùng đã đựơc cuộn lại.
“Cám ơn,”, Hermione nói,cố nín một nụ cười ruồi trong khi nhét chiếc áo vào trong cái xắc. “Nào Harry, cậu trùm áo choàng lên đi!”
Harry trùm cái Áo khoác tàng hình quanh vai và kéo nó che lấy đầu, biến mất khỏi tầm nhìn. Nó giờ mới bắt đầu hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Những người khác - mọi người ở đám cưới –“
“Chúng ta không thể lo lắng về việc đó ngay lúc này,” Hermione thì thầm. “Cậu là người mà bọn chúng theo sau, Harry à, và chúng ta sẽ chỉ đặt mọi người vào tình huống nguy hiểm nếu quay trở lại. ”
“Cậu ấy nói đúng đấy,” Ron nói, có vẻ là biết Harry sắp sửa cãi lại,dù là không nhìn thấy mặt nó. ” Hầu hết người của Hội đều ở đó, họ sẽ trông chừng mọi người”
Harry gật đầu, sau đó mới nhớ ra hai người kia không thể nhìn thấy nó, nó nói. “Thôi được.” Nhưng nó nghĩ tới Ginny, và nỗi sợ hãi như một dung dịch axit đang sủi bọt trong dạ dày nó.
“Đi nào, mình nghĩ ta nên tiếp tục di chuyển,” Hermione nói.
Chúng quay lại con phố và đi ra đường lớn, nơi mà một nhóm đàn ông phía bên kia đang ca hát và vẫy tay qua bên đây vỉa hè.
“Chỉ là một chút tò mò thôi, tại sao cậu chọn đường Tottenham Court?” Ron hỏi Hermione.
“Mình không biết, nó chỉ vừa nảy ra trong đầu mình, nhưng mình chắc là chúng ta an toàn hơn ở thế giới Muggle, đó không phải là nơi mà bon chúng nghĩ chúng ta sẽ tới. ”
“Đúng vậy,” Ron nói, nhìn quanh, “nhưng cậu không cảm thấy là hơi - lộ liễu?”
“Vậy có nơi nào khác nữa?” Hermione hỏi, nép mình lại khi những gã đàn ông ở phía đường bên kia bắt đầu huýt sáo nó. ” Chúng ta hầu như không thể đặt được phòng ở quán Cái Vạc Lủng, đúng không? Và Quảng trường Grimmauld cũng không được nếu Snape có thể vào trong đó…Mình cho rằng chúng ta có thể thử đến nhà của ba mẹ mình, tuy nhiên mình nghĩ có khả năng là bọn chúng đã kiểm tra ở đó… Ôi, ước gì bọn kia ngậm miệng lại!”
“Được không, cưng?” tên say khướt trong bọn đàn ông ở vỉa hè bên kia hét lớn. “Muốn uống không? Đào gừng đi rồi đến đây mà làm một ly!”
“Chúng ta hãy ngồi xuống đâu đó,” Hermione nóng nảy nói trong khi Ron mở miệng hét vọng lại bên kia đường, “Xem này, được đấy, ở đây này!”
Có một cái quán ăn cà phê qua đêm nhỏ, tồi tàn. Một lớp mỡ sáng phủ lên những bàn có lót Mi-ca, nhưng ít nhất cái quán vắng tanh. Harry lẻn vào quán trước và Ron thì ngồi bên cạnh nó, đối diện với Hermione, cô nàng ngồi quay lưng lại với cửa ra vào, cô không thích cái cửa lắm: Thường xuyên Hermione liếc qua vai và tỏ vẻ căng thẳng. Harry thì không thích ngồi bất động; viêc đi lại sẽ tạo cái cảm giác là chúng đã có một mục tiêu. Bên dưới lớp Áo choàng, nó có thể cảm thấy những vết tích cuối cùng của thứ thuốc Đa Dịch cũng rời khỏi nó, tay của nó trở về hình dáng và độ dài như cũ. Nó lôi mắt kiếng ra khỏi túi và đeo lại.
Sau một hay hai phút gì đấy, Ron nói “Cậu biết đó chúng ta ở đây không xa quán Cái Vạc Lủng, nó chỉ ở Ngã tư Charing-“
“Ron, chúng ta không thể!” Hermione đáp ngay.
“Không phải là trọ ở đó, mà là để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra!”
“Chúng ta biết cái gì đang diễn ra! Voldermort đã chiếm được Bộ, vậy thì chúng ta cần biết gì nữa chứ?”
“Được rồi, được rồi, chỉ là một ý kiến thôi mà!”
Chúng lại trở lại với sự im lặng khó chịu. Cô hầu bàn đang nhai sing-gum lê bước tới và Hermione kêu hai ly cappuchino. Vì Harry đang phải tàng hình,nên có vẻ quái gở nếu kêu thêm cho nó một ly. Hai người công nhân lực lưỡng bước vào quán và ngồi xuống ở bàn bên cạch. Hermione hạ xuống giọng thì thầm.
“Mình nói chúng ta tìm một nơi yên tĩnh để Độn thổ và hướng về miền quê. Một khi chúng ta ở đó, chúng ta có thể gởi tin đến cho Hội- ”
“Cậu có thể biến ra một vị thần hộ mệnh biết nói hả?” Ron hỏi’
“Mình đã tập và mình nghĩ là được,” Hermione nói.
Tốt, miễn là việc đó không làm cho họ gặp rắc rối, mà có khi họ còn bị tóm rồi cũng nên. Trời đất, tởm quá,” Ron nói thêm sau khi hớp một ngụm bọt cà phê sủi bọt xám. Cô hầu bàn nghe được; cô ta ném cho Ron một cái nhìn cáu kỉnh trong lúc đi ra để nhận yêu cầu của khách mới. Người đàn ông to hơn trong hai người công nhân, tóc vàng vàng và khá đồ sộ, bây giờ Harry chuyển sang nhìn hắn, hắn xua tay bảo cô đi đi. Cô ta trông tức giận, nhìn cậu ta ch
Trang:
[<] 1,
42,
43,[44],
45,
46,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):