ằm chằm.
“Chúng ta hãy đi tiếp, mình không muốn nốc vào thứ nhầy nhụa này nữa,” Ron nói. “Hermione, cậu có tiền Muggle để trả không?”
“Có, mình đã rút ra tất cả tiền tiết kiệm Phúc lợi xã hội của mình trước khi mình tới trang trại Hang sóc. Mình dám cược tất cả những đồng tiền lẻ ở tận đáy,” Hermione thở dài, với lấy cái xắc đính chuỗi hạt.
Hai người công nhân làm những động tác giống nhau, và Harry cũng hành động như thế một cách phản xạ: Cả ba người đều rút đũa phép. Ron, vàì giây sau đó mới nhận thấy điều gì đang xảy ra, lao người qua bàn, đẩy Hermione nằm xuống cái ghề dài. Những lời nguyền của hai tên Tử thần thực tử làm vỡ lớp đá lát tường ở ngay trên đầu Ron, còn Harry, vẫn tàng hình, hét lớn “Stupefy!” (Bùa choáng – ND)
Tên tử thần thực tử tóc vàng to lớn bị tia sáng đỏ trúng vào mặt: Hắn sụp xuống một bên,bất tỉnh. Còn bạn của hắn, không thấy được người phóng câu thần chú, đã nhắm bắn một bùa khác vào Ron. Một sợi thừng màu đen,phóng ra từ đầu đũa của hắn và bay về phía Ron, quấn lấy cậu từ đầu tới chân – cô hầu bàn thét lên rồi bỏ chạy ra cửa – Harry bắn một cái bùa choáng khác tới Tử tên tử thần thực tử có khuôn mặt méo mó, kẻ đã trói Ron lại, nhưng câu thần chú bị hụt, nó bật lại từ phía cửa sổ, trúng cô hầu bàn làm cô ta ngã quị trước cửa.
“Expulso!” tên tử thần thực tử gầm lên, cái bàn đằng sau chỗ Harry đang đứng bị thổi tung lên. Chấn động của vụ nổ ném tung nó vào tường,nó cảm thấy hình như đũa phép của mình rơi khỏi tay lúc Áo choàng tuột tra.
“Petrificus Totalus!” (Đông cứng toàn thân – ND) Hermione hét, ở đâu đó khuất tầm nhìn, tên Tử thần thực tử ngã về phía trước như bức tượng đổ sụp xuống cùng với một tiếng răng rắc trên đống hỗn độn của đồ sứ bị vỡ, bàn gãy, và cà phê. Hermione bò ra từ dưới cái ghế, rũ những mảnh thuỷ tinh ra khỏi tóc, cả người run rẩy.
“D-diffindo,” (Cắt đứt – ND) cô nói, chỉ đũa phép vào Ron, nó đang la hét vì đau lúc Hermione cắt dây, cô vô tình cắt phải đầu gối của cậu, để lại một vết cắt sâu. ” Ôi, mình xin lỗi, Ron, tay mình đang run rẩy! Diffindo!”.
Sợi dây bị cắt đứt. Ron đứng dậy, rũ tay để lấy lại bình tĩnh. Harry nhặt đũa phép lên, leo qua tất cả những mảnh vỡ,tới chỗ tên Tử thần thực tử tóc vàng đang nằm sóng soài,vắt qua ghế.
“Lẽ ra mình nên nhận ra hắn, hắn đã ở đấy trong đêm thầy Dumbledore chết,” nó nói. Nó nhìn sang tên Tử thần thực tử da ngăm ngăm hơn,mắt hắn đảo lia lịa từ Harry, Ron và Hermione.
“Dolohov đấy,” Ron nói. “Mình nhận ra hắn trên mấy cái áp-phích truy nã cũ. Mình nghĩ tên to con là Thorfinn Rowle. ”
“Đừng bận tâm gọi chúng là gì!” Hermione nói, giọng hơi kích động. “Làm cách nào chúng tìm thấy chúng ta? Chúng ta sẽ làm gì?”
Theo một cách nào đó, sự hoảng loạn của cô khiến Harry suy nghĩ tỉnh táo.
“Khoá cửa lại,” nó bảo Hermione, “và Ron, tắt tất cả đèn đi.”
Nó nhìn xuống tên Dolohov đang bị đông cứng, suy nghĩ nhanh khi tiếng ổ khoá kêu kêu lách cách và Ron bấm cái Tắt lửa khiến quán chìm vào bóng tối. Harry có thể nghe được những người đàn ông đã chọc ghẹo Hermione lúc nãy, đang thét lên với một cô gái khác ở đằng xa.
“Giờ ta làm gì với chúng?” Ron thì thầm với Harry trong bóng tối; rồi, lại hạ giọng hơn, “Giết chúng chứ? Chúng nó định giết chúng ta. Giờ thì cho chúng một chuyến đi đẹp nào. ”
Hermione rùng mình và lùi về sau một bước. Harry lắc đầu.
“Ta chỉ cần xoá sạch kí ức của chúng,” Harry nói. “Làm thế hay hơn, nó sẽ đánh lạc hướng chúng. Nếu giết chúng thì rõ ràng cho thấy là ta đã ở đây. ”
“Cậu là một tay cừ,” Ron nói ,nghe hết sức yên tâm. “Nhưng mình chưa bao giờ thực hiện được Thần chú Sửa đổi ký ức. ”
“Mình cũng thế,” Hermione nói, “nhưng mình có biết lý thuyết.”
Cô nàng hít một hơi sâu, lấy bình tĩnh, rồi chĩa đũa phép vào trán Dolohov và nói “Obliviate.”
Ngay lập tức đôi mắt Dolohov trở nên mơ màng, nhìn lơ đãng.
“Xuất sắc!” Harry nói, vỗ vào lưng cô. “Chăm sóc tên kia và bà hầu bàn trong khi Ron và mình dọn dẹp” .
“Dọn dẹp?” Ron nói,nhìn quanh cái quán gần như bị phá huỷ gần hết. “Tại sao?”
“Cậu không nghĩ là có lẽ chúng sẽ tự hỏi chuyện gì đã xảy ra nếu chúng tỉnh dậy và nhận thấy chúng đang ở một nơi như vừa bị bỏ bom?”
“Ôi đúng, được rồi…”
Ron đấu tranh một lúc trước khi xoay sở rút cậy đũa phép trong túi của nó ra.
“Không có gì lạ khi mình không thể rút nó ra, Hermione, cậu đã mang cái quần jean cũ của mình. Chật quá”
“Ôi, mình xin lỗi,” Hermione rít lên, và khi cô bé kéo bà hầu bàn ra khỏi tầm nhìn ở cửa sổ, Harry nghe được cô nàng lẩm bẩm góp ý nơi Ron có thể cắm đũa phép vào.
Khi cái quán được trả lại tình trạng như cũ, chúng nhấc bọn tử thần thực tử trở lại vào bàn và đặt chúng quay mặt lại với nhau.
“Nhưng làm cách nào mà chúng tìm được tụi mình?” Hermione hỏi, nhìn hết tên này tới tên kia. “Làm sao mà chúng biết mình ở đâu?”
Cô bé quay sang Harry.
“Cậu - cậu có nghĩ là cậu vẫn còn bị cái bùa Truy Nguyên trên người không, Harry ?”
“Cậu ấy không thể có được,” Ron nói. “Bùa Truy Nguyên đó bị phá vỡ vào năm mười bảy tuổi, đó là Luật Phù Thuỷ. Cậu không thể đặt nó lên người lớn được. ”
“Đấy là theo cậu biết,” Hermione nói. “Nếu bọn Tử thần thực tử đã tìm cách đặt nó vào một người mười bày tuổi thì sao?”
“Nhưng Harry không ở gần tử thần thực tử nào trong vòng hai mươi bốn giờ cuối cùng. Ai có thể đặt một cái bùa Truy Nguyên lên người cậu ấy?”
Hermione không trả lời. Harry cảm thấy mình tội lỗi và hư hỏng: Liệu đấy có phải là cách mà bọn Tử thần thực tử dùng để tìm ra bọn nó không?
“Nếu mình không thể sử dụng phép thuật, và hai người không thể dung phép thuật gần mình, mà không để lộ vị trí của chúng ta-“nó bắt đầu.
“Chúng ta nhất định sẽ không tách ra đâu!” Hermione kiên quyết.
“Chúng ta cần một nơi àn toàn để trốn” Ron nói. “Cho tụi này một chút thời gian để suy nghĩ kỹ đã -”
“Quảng trường Grimmauld,” Harry nói.
Hai đứa kia đều há miệng.
“Đừng ngốc vậy chứ, Harry, Snape có thể ở đó!”
“Ba của Ron nói họ đã yếm những lời nguyền rủa để chống lại lão ta — và giả sử chúng khôn
Trang:
[<] 1,
43,
44,[45],
46,
47,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):