Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g hoạt động,” nó nói gấp khi Hermione bắt đầu cãi lại, “vậy thì sao? Mình thề, mình ghét việc phải gặp Snape hơn bất cứ điều gì!”

“Nhưng –“

“Hermione ,vậy còn nơi nào khác? Đó là cơ hội tốt nhất chúng ta có. Snape chỉ là một Tử thần thực tử. Nếu mình vẫn còn bị bùa Truy Nguyên của Bộ, chúng ta sẽ gặp cả đám bọn chúng bất cứ nơi nào chúng ta tới. ”

Hermione không thể cãi lại được, dù trông có vẻ là cô cũng muốn như vậy. Trong khi cô mở khoá cửa quán, Ron nhấn cái Tắt lửa để trả lại những ánh sáng. Sau đó, Harry đếm tới ba, chúng đảo ngược những câu thần chú lên ba nạn nhân, và trước khi bà hầu bàn với hai Tên tử thần thực tử không thể làm gì hơn ngoài việc xoay người uể oải, Harry, Ron, và Hermione quay tròn và biến mất vào trong bóng tối cô đặc một lần nữa.

Vài giây sau, lá phổi của Harry nở rộng một cách khoan khoái và nó mở mắt ra: Bây giờ chúng đang đứng ở giữa cái quảng trường nhỏ, tồi tàn quen thuộc. Những ngôi nhà cao, xiêu vẹo trùm lấy cả bọn từ nhiều phố. Số mười hai hiện ra trước mắt chúng, vì chúng đã được cụ Dumbledore, Người Giữ Bí Mật của nó nói về sự tồn tại của nó, rồi cả bọn vội chạy đến, đồng thời cứ vài trượng lại kiểm tra chắc chắn rằng chúng không bị bám sát hay theo dõi. Ba người lao lên bậc tam cấp, rồi Harry gõ nhẹ cửa một lần bằng đũa phép. Một chuỗi âm thanh kim loại vang lên và tiếng lẻng xẻng của những dây xích, rồi cánh cửa cọt kẹt mở ra, chúng vội bước nhanh qua ngưỡng cửa.

Khi Harry đóng cánh cửa sau lưng lại,những cái đèn gas kiểu cổ bật lên, phát ra ánh sáng lập loè dọc hành lang lối đi. Nó trông vẫn như trong ký ức của Harry: thần bí, mạng nhện bao phủ, những cái đầu gia tinh đóng trên tường đổ những hình bóng kỳ quái lên cầu thang. Những tấm rèm lớn, tối màu che lấy bức chân dung bà mẹ của chú Sirius. Thứ duy nhất trông lach lõng là cái đế cắm ô của chằn tinh, giờ đang nằm bên cạnh như thể cô Tonks vừa đá nó một lần nữa.

“Mình nghĩ ai đó đã tới đây,” Hermione thì thầm, chỉ về phía nó.

“Điều đó có thể xảy ra khi Hội rời khỏi đây,” Ron lầm bầm.

“Vậy thì những thần chú nguyền rủa được yếm vào để chống lại Snape ỡ đâu?” Harry hỏi.

“Có lẽ chúng chỉ kích hoạt khi hắn xuất hiện?” Ron giả sử.

Nhưng cả bọn vẫn đứng sát nhau trên tấm thảm chùi chân đặt ngay sau cửa ra vào,quay lưng ra cửa, e sợ khi phải di chuyển sâu hơn vào trong ngôi nhà.

“Ừm, chúng ta không thể ở đây mãi được,” Harry nói, và nó tiến về trước một bước.

“Severus Snape?”

Giọng của Moody Mắt Điên thì thầm vang lên từ trong bóng tối, cả ba nhảy lùi về phía sau, hoảng sợ. “Tụi con không phải Snape!” Harry kêu lên, trước khi có cái gì đó lướt qua người nó giống như một luồng không khí lạnh và lưỡi của nó tự cuộn vào trong, làm nó không thể nói. Trước khi nó có thể định thần lại, lưỡi của nó được tháo ra trở lại.

Hai người kia có vẻ cũng có những cảm giác khó chịu như thế. Ron gây ra những âm thanh như đang nôn oẹ; còn Hermione thì lắp bắp, “Đ-đó ắt hẳn l-là L-lời nguyền Tr-trói lưỡi mà Mắt điên đã cài cho Snape!”

Harry thận trọng tiến về phía trước. Có cái bóng gì đó di chuyển ở cuối hành lang, trước khi mọi người có thể thốt ra lời nào thì đã hiện ra một hình dáng ở ngoài tấm thảm, cao, bụi bặm, và khủng khiếp: Hermione thét lên và bà Black cũng thế, tấm rèm che bay ra; dáng người màu xám lướt về phía tuị nó, càng ngày càng nhanh, tóc xoã dài tới thắt lưng, bộ râu bay phấp phới, khuôn mặt của nó hóp sâu, vô hồn với một hốc mắt trống rỗng: Quen thuộc khủng khiếp, thay đổi một cách tồi tệ, hình người giơ một cánh tay bị hỏng lên, chỉ vào Harry.

“Không!” Harry la lớn, và dù cho nó đã giơ đũa phép lên nhưng không có câu thần chú nào hiện ra trong đầu nó. “Không! Không phải tụi con! Tụi con không giết thầy –“

Vừa dứt từ giết, cái hình người nổ tung thành một đám mây bụi: Ho sặc sụa, dàn dụa nước mắt, Harry nhìn quanh thấy Hermione nằm ép mình trên sàn cạnh cửa chính, ôm lấy đầu, và Ron, toàn thân run bần bật, vỗ vai cô nàng một cách vụng về và nói “Ô-ổn rồi…nó đi rồi…”

Đám bụi cuộn xoáy quanh Harry giống như sương mù,quyện vào ánh sáng xanh của cái đèn khí, bà Black thì tiếp tục la hét.

“Đồ máu bùn, rác rưởi, nỗi ô nhục cặn bã đáng xấu hổ trong căn nhà của ông cha ta-“

“CM MIỆNG!” Harry gầm lên, chĩa đũa phép vào bà ta, một tiếng nổ và tia lửa đỏ được bắn ra, cái màn đóng trở lại, buộc bà ta phải im miệng.

“Đó …đó là…” Hermione rên rỉ, trong khi Ron giúp cô đứng dậy.

“Đúng,” Harry nói, “nhưng nó không thật sự là thầy ấy, đúng không? Chỉ là một thứ để doạ Snape. ”

Liệu nó có hoạt động, Harry tự hỏi, hay là Snape đã thổi tung hình nhân kỳ dị sang một bên như khi hắn giết cụ Dumbledore? Các dây thần kinh vẫn đang bị kích động, nó dẫn hai đứa kia lên lầu, nửa mong đợi rằng một sự tấn công mới sẽ lộ ra nữa, nhưng không có gì di chuyển ngoại trừ một con chuột chạy sượt qua, dọc theo tấm ván lót.

“Trước khi chúng ta đi xa hơn, mình nghĩ ta nên kiểm tra lại đã,” Hermione thì thầm, nâng đũa phép lên và nói, “Homenum revelio”

Không có gì xảy ra.

“À, cậu vừa gặp một cú sốc lớn,” Ron nói một cách ân cần. “Câu thần chú đó để làm gì?”

“Nó làm điều mà mình muốn nó làm!” Hermione nói, hơi cáu kỉch. “Đó là câu thần chú tiết lộ sự có mặt của con người, và không có ai ở đây ngoại trừ chúng ta!”

“Và lớp bụi cũ,” Ron nói, liếc qua mảnh thảm nơi mà hình nhân đáng sợ ấy đã hiện lên.

“Chúng ta hãy lên lầu” Hermione nói, nhìn vào cũng nơi ấy với vẻ hoảng sợ, và cô dẫn đường lên cái cầu thang cọt kẹt. tới phòng khách ở tầng một.

Hermione vẫy cây đũa phép để thắp mấy cây đèn khí cũ lên, khẽ rung mình trong căn phòng có gió lùa, cô ngồi xuống ghế sofa, hai tay vòng quanh người. Ron đi tới cửa sổ và dịch mấy tấm màn nhung nặng nề sang bên một chút.

“Không thể thấy ai ngoài kia cả,” nó thông báo. “Và các cậu nghĩ xem, nếu Harry vẫn còn cái bùa Truy Nguyên trên người, thì bọn chúng sẽ theo ta tới đây. Mình biết chúng không thể vào nhà, nhưng – cái gì vậy, Harry?”

“Harry kêu lên đau đớn: Vết thẹo của nó bỏng rát vì điều gì đó vừa loé lên trong đầu nó,như một ánh sáng chói loà phản trên mặt nước. Nó thấy một cái bóng lớn và cảm thấy một cơn thịnh nộ không phải của nó nhưng đang trào dâng

Trang: [<] 1,44,45,[46],47,48,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

Insane