>
“Ôi ơn trời,” Hermione kêu lên yếu ớt, thay vào đó, cô bé chỉ đũa phép vào bức tranh của bà Black; và với một tiếng nổ ầm, chiếc rèm sột soạt đóng lại, giải thoát mọi người khỏi âm thanh khủng khiếp. Ron cũng hạ thấp chiếc đũa phép, song Harry thì không.
“Hãy chứng minh đi!” Harry gọi lại.
Thầy Lupin bước về phía có ánh đèn, tay vẫn giơ cao với tư thế đầu hàng.
“Tôi là Remus Lupin, người sói, đôi khi được gọi là Moony, một trong bốn người sáng tạo ra tấm bản đồ Đạo Tặc, người đã cưới Nymphadora, vẫn được gọi là Tonks, và tôi cũng là người dạy trò cách gọi một Thần Hộ Mệnh, Harry, dưới dạng một con hươu.”
“Vâng, được rồi,” Harry nói, hạ đũa phép, “nhưng con vẫn phải kiểm tra, phải không?”
“Nói như là một giáo sư phòng chống nghệ thuật Hắc Ám thì ta cho rằng con phải kiểm tra. Ron, Hermione, các con không nên hạ thấp mức phòng vệ quá nhanh như vậy.”
Chúng chạy xuống dưới lầu về phía ông. Bao trùm trong một chiếc áo chùng du hành dày, ông có vẻ kiệt sức, song vẫn rất hài lòng khi thấy chúng.
“Không một dấu hiệu nào của Severus, phải không?” ông hỏi.
“Không hề,” Harry đáp. “Mọi việc ra sao rồi ạ? Mọi người có ổn không ạ?”
“Ổn,” Thầy Lupin trả lời, “nhưng chúng ta đều bị theo dõi. Có hai tên Tử Thần Thực Tử ở bên ngoài, đúng không nào?”
“Bọn con biết –”
“Và ta đã phải Độn Thổ cực kì khéo léo trên bậc trên cùng ngoài cửa chính để chắc chắn là chúng không nhìn thấy ta. Chúng không thể biết các con đang ở đây và ta tin rằng chúng còn nhiều thủ hạ ngoài kia; chúng đang sục sạo mọi cầu nối với con, Harry. Hãy xuống lầu nào, ta còn rất nhiều điều muốn nói với con, và ta muốn biết điều gì đã xảy ra sau khi mấy đứa rời khỏi trang trại Hang Sóc.”
Họ đi xuống căn bếp, và Hermione yểm bùa vào vỉ lò, một ngọn lửa bùng lên tức thì: nó tạo ra một hình ảnh ấm áp trên mảng tường đá giản dị và hắt sáng lên chiếc bàn gỗ dài. Thầy Lupin kéo ra vài chai bia bơ từ chiếc áo du hành xỉn màu và cả bọn ngồi xuống.
“Ta đã ở đây từ ba ngày trước, nhưng ta còn phải cắt đuôi tên Tử Thần Thực Tử bám theo ta,” Thầy Lupin nói, “Vậy, các con đến thẳng nơi đây ngay sau lễ cưới à?”
“Không ạ,” Harry nói, “sau khi bọn con gặp phải hai tên Tử Thần Thực Tử ở một quán cà phê trên đường Tottenham Court.”
Thầy Lupin làm đổ phần lớn bia bơ xuống người
“Cái gì?”
Bọn nó giải thích điều gì đã xảy ra; và khi chúng nói xong, thầy Lupin trông có vẻ kinh hoàng.
“Nhưng làm thế nào bọn chúng tìm ra nhanh như vậy? Không thể nào tìm ra được ai đã Độn Thổ, trừ phi ta chụp lấy họ ngay khi họ biến mất.”
“Và cũng không thể nào có chuyện bọn chúng chỉ tình cờ dạo chơi ở Tottenham vào lúc đó, phải không ạ?” Harry nói.
“Chúng con tự hỏi,” Hermione ngập ngừng, “Harry còn tiếp tục mang theo bùa Truy Nguyên bên mình hay không?”
“Không thể, ” Thầy Lupin đáp. Ron phấn khởi ra mặt, còn Harry thì cảm thấy nó được giải toả rất nhiều. “Loại trừ các khả năng khác, bọn chúng chắc hẳn phải biết Harry đang ở đây nếu như con còn mang vết tích đó, phải chứ? Nhưng ta vẫn không hiểu nổi làm thế nào chúng có thể lần ra các con ở đường Tottenham Court, thật là đáng lo, vô cùng đáng lo.”
Nhìn ông trông thật bối rối, nhưng với những điều Harry nhận thấy, thì câu hỏi đó có thể để sau.
“Thầy hãy kể cho bọn con những gì xảy ra sau khi bọn con rời đi, chúng con chẳng nhận được gì từ lúc ba của Ron nhắn rằng gia đình vẫn bình an.”
“Được thôi, Kingsley đã cứu chúng ta,” Thầy Lupin trả lời. “Nhờ mật báo của chú ấy mà phần lớn khách mời của chúng ta đã kịp thời Độn Thổ trước khi chúng đến nơi.”
“Bọn chúng là người của Bộ hay là Tử Thần Thực Tử vậy?”
“Cả hai, nhưng với chung âm mưu và mục đích, bây giờ chúng là một,” Thầy Lupin buồn rầu. “Có khoảng một tá tên, nhưng chúng không biết con có ở đó, Harry à. Anh Arthur có nghe nói là chúng đã thử tra tấn ông Scrimgeour để biết được nơi ở của con, trước khi kết kiễu ông ấy; nếu đây là sự thật, thì hẳn ông ấy đã không hé lộ một lời về con đâu.”
Harry nhìn Ron và Hermione; chúng biểu lộ một sự sửng sốt trộn lẫn với biết ơn y như nó cảm thấy. Nó chưa bao giờ yêu thích ông Scrimgeour, nhưng hành động quả cảm cuối cùng của người đàn ông ấy đã bảo vệ mạng sống của Harry.
“Bọn Tử Thần Thực Tử sục sạo trang trại Hang Sóc từ trên xuống dưới - và chúng tra hỏi chúng ta hàng giờ. Chúng cố hết sức để tìm thông tin về con, Harry à, nhưng dĩ nhiên là không ai ngoài Hội biết được là con ở đây, Harry.
“Cùng lúc chúng phá vỡ đám cưới, thêm nhiều Tử Thần Thực Tử nữa được phái đi đến mọi ngôi nhà liên quan đến Hội trong cả nước. Không có ai chết đâu,” ông nhanh chóng thêm vào, chặn trước câu hỏi, “nhưng chúng cực kì hung bạo. Chúng đốt nhà của Dedalus Diggle, tất nhiên là ông ấy không còn ở đó, và chúng dùng lời nguyền Tra Tấn với gia đình cô Tonks. Một lần nữa, chỉ là để tìm ra con đã đi đâu sau khi đến thăm họ. Họ ổn cả - còn run rẩy, hiển nhiên, nhưng mà vẫn ổn.”
“Và chúng đã vượt qua được những lời nguyền được bảo vệ ấy ư?”
Harry hỏi, hồi tưởng lại hiệu quả của những lời nguyền vào cái đêm nó đâm vào khu vườn nhà Tonks.
“Con cũng phải nhận ra chứ, Harry, rằng bọn tử thần thực tử đã có được toàn bộ Bộ Pháp Thuật về phe chúng,” Thầy Lupin trả lời. “Chúng đã có quyền thực hiện bất kì lời nguyền chết chóc nào mà không sợ bị nhận dạng hay bắt giữ. Chúng đã xâm nhập được vào mọi bùa phép bảo hộ mà chúng ta đã yểm để chống lại chúng, và khi vào được bên trong, chúng chắc chắn là không giấu giếm gì về những nơi chúng sẽ đến.”
“Và chúng cũng không hề bận tâm gửi lời xin lỗi cho những vụ tra tấn chỉ để tìm ra nơi ở của Harry hay sao?” Hermion giận dữ, trong giọng nói của cô bé có vẻ ghê tởm.
“Ừ thì,” Thầy Lupin đáp, do dự khi lôi ra một tờ Nhật Báo Tiên Tri bị gấp lại.
“Đây,” ông nói, đẩy tờ báo về phía Harry, “đằng nào con cũng biết vậy thôi. Đó là cái cớ để chúng săn đuổi con.”
Harry vuốt phẳng tờ báo. Một bức hình to tổ chảng của chính khuôn mặt nó lấp đầy trang nhất. Nó đọc tiêu đề ở trên:
BỊ TRUY NÃ VÌ NGHI VẤN LIÊN QUAN TỚI CÁI CHẾT CỦA ALBUS DUMBLEDORE
Ron và Hermione gầm lên giận dữ, nhưng Harry chỉ im
Trang:
[<] 1,
53,
54,[55],
56,
57,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):