XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y nhìn vào khuôn mặt đầy nếp nhăn già trước tuổi, đóng trong một mái tóc dày nhưng đã ngả màu bạc, và ước sao nó có thể trả lời khác đi.

“Con không thể, thầy Remus à, con xin lỗi. Nếu cụ Dumbledore đã không nói cho thầy thì con e rằng con cũng vậy.”

“Ta đã biết là con sẽ nói vậy,” Thầy Lupin nói đầy thất vọng. “Nhưng ta nghĩ ta có thể có hữu ích với các con. Con biết ta như thế nào và những việc ta có thể làm. Ta có thể đi cùng các con để bảo vệ, mà không cần được cho biết chính xác nơi con sẽ đi.”

Harry lưỡng lự. Đó là một lời đề nghị hấp dẫn, cho dù chúng khó có thể giữ kín được nhiệm vụ của mình trước thầy Lupin khi mà ông sát cánh cùng chúng những nơi mà ông không thể tưởng tượng ra.

Hermione, tuy vậy, lại bối rối:

“Vậy còn cô Tonks thì sao?” Cô bé hỏi.

“Cô ấy thì sao?” Lupin trả lời.

“Rõ ràng là,” Hermione nghiêm trang, “hai người đã cưới nhau! Cô ấy sẽ cảm thấy thế nào khi thầy ra đi cùng chúng con?”

“Cô Tonks sẽ được an toàn,” Thầy Lupin đáp, “Cô ấy sẽ ở nhà ba má.”

Có gì đó khác lạ trong giọng điệu của thầy Lupin, nó hoàn toàn lạnh lùng. Cũng có cái gì đó lạ kì trong ý tưởng giấu cô Tonks kín đáo trong nhà cha mẹ cô; cô là một thành viên của Hội, và theo những gì Harry được biết, thì hẳn là phải cô muốn xông pha vào nhiệm vụ.

“Thầy Remus,” Hermione ngập ngừng, “Mọi thứ ổn cả chứ… thầy biết đấy, giữa thầy và….”

“Mọi thứ đều ổn, cảm ơn con,” Thầy Lupin quả quyết.

Mặt Hermione ửng hồng. Lại thêm một giây phút ngắt quãng, hết sức ngượng nghịu và lúng túng, và thầy Lupin nói với một giọng điệu giống như phải gắng sức thừa nhận điều gì khó xử, “Tonks sẽ có một em bé.”

“Ôi mới tuyệt làm sao!” Hermione ré lên.

“Tuyệt!” Ron phấn khích.

“Chúc mừng thầy!” Harry cười.

Thầy Lupin đáp trả bằng một điệu cười giả tạo trông như một cái nhăn nhó nhiều hơn, rồi nói, “Vậy… các con đồng ý với đề nghị của ta chứ? Liệu bộ ba có trở thành bộ tứ được không? Ta không tin là cụ Dumbledore không tán thành việc này. Xét cho cùng cụ đã bổ nhiệm ta làm giáo sư môn Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám phải không? Và ta phải nói với các con là ta tin các con sẽ đương đầu với tà thuật mà chưa ai trong chúng ta từng gặp hay tưởng tượng đến.”

Ron và Hermione đều chằm chằm nhìn Harry.

“Chỉ - chỉ để cho rõ ràng,” nó nói. “Thầy muốn để cô Tonks ở nhà cô ấy để đi cùng bọn con?”

“Cô ấy sẽ rất an toàn ở đó, họ sẽ chăm sóc cô ấy,” Thầy Lupin đáp. Ông nói với một giọng dứt điểm nghe như là hờ hững: “Harry, ta tin rằng James sẽ muốn ta gắn bó với con.”

“Nhưng,” Harry chậm rãi, “con thì không. Con cũng chắc chắn cha con sẽ muốn biết vì sao thầy không gắn bó với chính con của thầy hơn.”

Khuôn mặt thầy Lupin biến sắc. Nhiệt độ trong phòng hẳn đã giảm tới mười độ. Ron nhìn chăm chăm vào khung cảnh giống như thể nó phải ghi nhớ từng chi tiết, trong khi đôi mắt Hermione xoay liên tục từ Harry sang thầy Lupin.

“Con không hiểu được đâu,” Thầy Lupin cuối cùng cũng nói.

“Vậy thầy giải thích xem?” Harry chất vấn.

Thầy Lupin như ngậm miệng lại.

“Ta - ta đã thật sai lầm khi cưới Tonks. Ta làm việc đó thây kệ lý trí và đã phải hối tiếc từ lúc đó đến giờ.”

“Con thấy rồi,” Harry lạnh lùng, “và thầy định đá cô ấy và đứa trẻ đi để chạy trốn theo chúng con hay sao?”

Thầy Lupin đứng bật dậy: Chiếc ghế của ông bị bật về phía sau, ông trừng mắt với chúng dữ tợn đến nỗi Harry có thể thấy, lần đầu tiên, bóng ma của loài sói trên gương mặt của ông.

“Con không thể thấy rằng điều gì ta đã làm cho vợ ta và đứa con chưa sinh ra sao? Ta không bao giờ nên lấy cô ấy, không bao giờ! Ta đã biến cô ấy thành một kẻ bị ruồng bỏ!”

Thầy Lupin đá vào chiếc ghế mà ông vừa làm đổ.

“Con chỉ thấy ta trong Hội mà thôi, hoặc dưới sự bao bọc của cụ Dumbledore tại Hogwarts! Con không hề biết cái cách mà thế giới phù thuỷ nhìn nhận những sinh vật như ta! Khi họ biết căn bệnh của ta, họ không bao giờ nói chuyện với ta nữa! Con có hiểu những gì ta đã làm không? “

“Thậm chí gia đình cô ấy cũng ghê tởm hôn nhân của chúng ta, loại cha mẹ gì mong muốn con cái mình cưới một người sói chứ? Và đứa trẻ - đứa trẻ - “

Thầy Lupin vò cả bàn tay lên tóc của mình, trông ông loạn trí hết mức.

“Những người như ta thường không có con! Chúng sẽ giống chúng ta, ta tin chắc là như thế - làm thế nào ta có thể tha thứ cho chính mình, khi ta đã biết mà vẫn liều lĩnh để lại chính thân phận của ta cho một đứa trẻ vô tội? Và nếu, bằng một phép màu nào đó, nó không giống ta, thì có lẽ nó sẽ sống tốt hơn, hàng trăm hàng ngàn lần, nếu như không có một người bố đáng hổ thẹn như ta!”

“Thầy Remus!” Hermione run rẩy, nước mắt đã long lanh trên mắt cô bé. “Thầy đừng nói như vậy. Lẽ nào một đứa trẻ có thể hổ thẹn vì thầy?”

“Ồ mình không biết, Hermione,” Harry giận dữ. “Nhưng nếu là mình, mình sẽ rất xấu hổ về ông ấy!”

Harry không biết vì đâu nó bột phát cơn giận này, nhưng cơn giận ấy đủ làm nó đứng bật dậy, giống thầy Lupin. Thầy Lupin nhìn Harry như thể nó vừa đấm ông.

“Nếu chế độ hiện thời nghĩ rằng phù thủy có gốc-Muggle là tồi tệ,” Harry phẫn nộ, “thì chúng sẽ làm gì với một người sói-lai mà cha của nó là thành viên của Hội? Ba của con đã chết để bảo vệ má con và con, và thầy cho là ông ấy sẽ bảo thầy bỏ rơi con mình và đi du hành cùng con hay sao?”

“Sao - sao con-dám?” Thầy Lupin nói. “Đây không phải là ham muốn của ta - về nguy hiểm hay là vinh quang cho bản thân - sao con có thể ám chỉ -”

“Con nghĩ thầy đã cảm thấy đôi chút liều lĩnh,” Harry lạnh lùng, “Thầy chỉ mong được ăn theo bước của chú Sirius mà thôi!”

“Không, Harry!” Hermione cầu khẩn, nhưng Harry vẫn tiếp tục trừng mắt về khuôn mặt nhợt nhạt của thầy Lupin.

“Con chưa bao giờ tin,” Harry tiếp tục. “Người thầy đã dạy con cách chống lại Giám Ngục – lại là một tên hèn!”

Thầy Lupin vẩy đũa phép nhanh đến mức Harry chỉ vừa kịp chạm vào đũa phép của nó. Một tiếng nổ lớn vang lên và nó cảm thấy mình ngã ngửa về phía sau, như thể bị đấm. Khi nó ngã sầm vào bức tường bếp, và trượt xuống sàn nhà, nó liếc thấy đuôi chiếc áo chùng của thầy Lupin biến mất khỏi cánh cửa.

Trang: [<] 1,55,56,[57],58,59,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):