Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
lặng. Nó đẩy tờ báo ra xa; nó không muốn đọc nữa: Nó thừa biết họ sẽ nói gì. Khi cụ chết ở trên toà tháp, chẳng còn ai ngoài nó biết chính xác ai là kẻ đã giết cụ, và mụ Rita Skeeter hẳn đã nói với toàn thế giới phù thuỷ, rằng ai cũng thấy là Harry đã chạy trốn kể từ sau khi sự việc diễn ra.

“Thầy xin lỗi, Harry,” Thầy Lupin nói.

“Và bọn khốn đó hẳn cũng đã kiểm soát tờ Nhật Báo Tiên Tri, phải không ạ?” Hermione phẫn uất.

Thầy Lupin gật đầu.

“Nhưng hẳn là người ta phải biết chuyện gì đang xảy ra chứ ạ?”

“Vụ lật đổ xảy ra nhẹ nhàng và hầu như âm thầm,” Thầy Lupin nói.

“Thông cáo chính thức về vụ ám sát Scrimgeour chỉ là ông ấy từ chức; ông ấy đã bị thay thế bởi Pius Thicknesse, người đang bị ếm lời nguyền độc đoán.”

“Vậy sao Voldermort không tuyên bố hắn là Bộ trưởng bộ Pháp Thuật luôn đi?” Ron thịnh nộ.

Thầy Lupin cười:

“Hắn đâu cần phải làm thế, Ron. Thực tế, hắn chính là bộ trưởng, nhưng việc gì hắn phải ngồi sau chiếc bàn giấy ở Bộ? Con rối của hắn, Thicknesse, sẽ lo liệu mọi việc thường ngày, để cho Voldemort tự do mở rộng quyền lực pháp thuật của hắn trong Bộ.”

“Đương nhiên là sẽ có nhiều người nhận ra có chuyện gì đó xảy ra: Đã có một sự thay đổi đột ngột trong chính sách của Bộ chỉ trong vài ngày vừa qua, và rất nhiều người đã rỉ tai nhau là Voldemort phải đứng sau vụ việc. Nhưng đó mới là vấn đề: Họ chỉ dám xì xầm. Họ không dám tin bất cứ ai, và khi không biết phải tin vào đâu, họ không dám nói ra sự thật, vì một khi những nghi ngờ ấy là thực thì chính gia đình họ sẽ là đối tượng bị săn đuổi. Đúng vậy, Voldemort đang chơi một ván bài khôn ngoan. Việc công khai bản thân chỉ khuấy động lên sự chống đối: Trò ẩn mình sẽ tạo ra sự lẫn lộn, hoang mang và sợ hãi.”

“Và sự thay đổi đột ngột này trong Bộ,” Harry nói, “bao gồm cả việc cảnh báo cho toàn bộ thế giới Phú thuỷ phải chống lại con, chứ không phải Voldemort?”

“Hiển nhiên một phần là như vậy,” Thầy Lupin tiếp lời, “và đó là một nước bài tối ưu. Giờ đây cụ Dumbledore đã mất, con - Cậu Bé Sống Sót - hẳn phải là biểu tượng và chỗ dựa để phục hồi cho bất cứ thế lực nào chống lại Voldemort. Bằng cách đổ lỗi cho con trong việc giết cụ, Voldemort không chỉ tạo ra một cái giá cho tính mạng của con, mà còn gieo rắc nghi ngờ và sợ hãi về con trong rất nhiều người đáng lẽ phải bảo vệ con. “

“Trong khi đó, Bộ bắt đầu hành động chống lại những người xuất thân từ Muggle.”

Thầy Lupin chỉ vào tờ Nhật báo Tiên Tri.

“Hãy xem trang hai đi.”

Hermione lật trang báo với cái vẻ ghét bỏ y hệt khi cô bé cầm vào cuốn Bí mật của Nghệ Thuật Bóng Tối.

“Đăng kí Gốc-Muggle!” cô bé đọc lớn tiếng. “‘Bộ Pháp Thuật đã thực thi một nghiên cứu về những kẻ vẫn được gọi là có gốc-Muggle để hiểu hơn tại sao họ có thể chiếm hữu những bí mật của ma thuật.

“‘Những nghiên cứu gần đây của Cục Cơ Mật cho hay ma thuật chỉ có thể di truyền huyết thống từ người này qua người khác khi các Pháp sư sinh đẻ. Nếu như không thể chứng minh nguồn gốc tổ tông phù thủy, thì, những cái gọi là phù thủy Muggle hẳn đã hưởng quyền lực phép thuật thông qua trộm cướp hoặc vũ lực.

“‘Bộ đã quyết định vạch rõ những kẻ tiếm đoạt quyền phép ma thuật này, và đến hôm nay đã ra một lời triệu gọi tất cả những kẻ được gọi là có gốc-Muggle phải hiện diện bản thân để được phỏng vấn bởi Uỷ Ban Đăng Kí dân Muggle mới thành lập.’”

“Người ta sẽ không để việc này xảy ra đâu,” Ron kinh hoàng.

“Nó đang xảy ra, Ron à,” Thầy Lupin ân cần. “Những phù thuỷ có gốc Muggle đang bị thu gom ngay khi chúng ta đang nói chuyện ở đây.”

“Nhưng họ làm thế nào có thể “trộm cướp” phép thuật chứ?” Ron nói. “Nó thuộc về trí óc, nếu họ có thể ăn trộm được thì sẽ không thể nào tồn tại một Squib, phải không?”

“Ta biết,” Thầy Lupin đáp. “Tuy nhiên, trừ phi con phải chứng minh rằng con có ít nhất một người họ hàng là pháp sư, con sẽ bị kết tội là chiếm hữu pháp thuật bất hợp pháp, và sẽ phải chịu hình phạt.”

Ron liếc nhìn Hermione, rồi nói, “Vậy nếu phù thủy thuần chủng hoặc lai thề thốt rằng một người có gốc Muggle thuộc về gia đình họ? Con sẽ khai man là Hermione là em họ của con -”

Hermione lồng bàn tay vào tay của Ron và siết chặt.

“Mình cảm ơn, Ron, nhưng mình không thể để cậu -”

“Cậu không có lựa chọn đâu,” Ron kiên quyết, năm chặt lấy tay cô ra. “Mình sẽ dạy cho cậu cây phả hệ nhà mình để cậu có thể trả lời mọi câu hỏi về nó.”

Hermione cười xúc động. “Ron à, khi nào chúng ta còn chạy trốn với Harry Potter, tội phạm bị truy nã số một Anh Quốc, thì mình nghĩ điều đó không quan trọng. Chỉ khi mình về trường thì có thể sẽ khác. Vậy Voldemort có toan tính gì về Hogwarts không ạ?” Cô bé hỏi thầy Lupin.

“Sự có mặt là bắt buộc đối với mọi phù thuỷ và pháp sư tuổi niên thiếu,” ông đáp. “Điều đó vừa được công bố ngày hôm qua. Đó là một sự thay đổi, vì chưa bao giờ điều đó bị ép buộc cả. Tất nhiên là hầu hết phù thuỷ và pháp sư tại Anh Quốc này đều từng theo học tại Hogwarts, và các phụ huynh phù thuỷ có quyền dạy dỗ con cái tại gia hoặc gửi chúng đi học ở ngoại quốc nếu họ muốn. Bằng cách này, Voldemort có thể kiểm soát toàn bộ dân số phù thuỷ từ khi còn niên thiếu. Và cũng là một cách để loại ra những người gốc Muggle, vì học sinh phải đưa ra thân phận dòng máu - tức là chúng phải chứng minh được với Bộ là chúng có gốc gác pháp sư, trước khi được chấp thuận theo học.”

Harry cảm thấy kinh tởm và giận dữ: vào thời điểm này, những phù thuỷ trẻ mười-một-tuổi đang mải mê nghiền ngẫm hàng chồng sách pháp thuật mới toe, không hề biết rằng chúng có lẽ chẳng bao giờ thấy được Hogwarts, thậm chí là cả gia đình chúng nữa.

“Thật…thật…” nó lẩm bẩm, gắng sức để tìm ra một từ mà có thể ngang bằng với nỗi ghê tởm sâu sắc trong lòng nó, nhưng thầy Lupin đã nhẹ nhàng nói,

“Ta biết.”

Ông do dự.

“Ta hiểu nếu như con không thể xác nhận, nhưng Harry à, Hội có cảm tưởng rằng cụ Dumbledore giao cho con một nhiệm vụ.”

“Cụ có giao,” Harry đáp, “Ron và Hermione cũng nằm trong nhiệm vụ ấy và hai bạn ấy phải đi cùng con.”

“Con có thể tiết lộ cho ta nhiệm vụ đó là gì được không?”

Harr

Trang: [<] 1,54,55,[56],57,58,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

The Soda Pop