Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
>
“Thầy Remus, thầy Remus, quay lại đây!” Hermione gào khóc, nhưng thầy Lupin không trả lời. Một giây sau đó chúng nghe thấy cửa chính đóng sầm lại.

“Harry!” Hermione than khóc. “Sao cậu có thể?”

“Thật dễ dàng,” Harry nói. Nó đứng thẳng dậy, nó cảm thấy đau đớn như thể đầu nó đã dộng vào tường nhà. Nó vẫn thấy giận dữ đến run rẩy thân mình.

“Đừng nhìn tôi như vậy!” nó nạt Hermione.

“Cậu đừng tiếp tục cáu với bạn ấy!” Ron gầm gừ.

“Không, không! Chúng ta không được chống lại nhau!” Hermione lao mình vào giữa hai đứa.

“Cậu không nên nói như thế với thầy Lupin,” Ron nói với Harry.

“Ông ấy tự chuốc lấy thôi,” Harry lạnh lùng nói. Những hình ảnh vỡ nát đang chạy đua trong đầu Harry: chú Sirius ngã vào tấm màn; cụ Dumbledore bị nhấc bổng, đánh gục giữa không khí; một ánh chớp xanh và tiếng má nó van nài lòng nhân từ…

“Cha mẹ,” Harry nói, “không bao giờ được rời bỏ con cái, trừ phi - chỉ trừ phi họ bị buộc phải thế!”

“Harry -” Hermione thổn thức, đưa tay ra an ủi nó, nhưng nó gạt ra và bỏ đi, đôi mắt nó dán vào ngọn lửa mà Hermione đã tạo ra. Nó đã từng nói chuyện với thầy Lupin ở ngay đó, tìm kiếm niềm tin vào ba James, và chính thầy Lupin đã an ủi nó. Giờ đây, khuôn mặt nhợt nhạt đau khổ của ông dường như đang trôi trước mặt nó. Nó cảm thấy một sự dâng trào ăn năn đến phát bệnh. Ron và Hermione đều im lặng, nhưng nó biết rằng hai đứa đang nhìn vào mắt nhau sau lưng nó, giao tiếp trong im lặng.

Nó quay lưng lại và bắt gặp chúng ngoảnh mặt khỏi nhau vội vã. “Mình biết, mình không nên gọi ông ấy là đồ hèn.”

“Đúng, cậu không nên,” Ron nói ngay.

“Nhưng ông ấy hành động như thể ông ấy đúng là một tên hèn!”

“Cũng thế cả thôi….” Hermione ngao ngán.

“Mình biết,” Harry nói, “nhưng nếu điều đó làm cho ông ấy về với cô Tonks, thì cũng đáng đúng không?”

Nó không thể nói nghe khác với một lời biện hộ. Hermion tỏ vẻ thông cảm, trong khi Ron ngập ngừng. Harry nhìn xuống chân, nghĩ về ba nó. Liệu ba James có ủng hộ Harry khi nó tranh cãi với thầy Lupin, hay là ông sẽ giận dữ với việc nó kháng cự lại người bạn cũ của ông?

Căn bếp yên lặng như phản ánh cú sốc của chuyện vừa xảy ra, cùng với sự trách cứ không lời của Ron và Hermione. Tờ Nhật báo Tiên Tri mà thầy Lupin mang tới vẫn nằm trên chiếc bàn. Khuôn mặt của chính Harry ở trang nhất vẫn đang chằm chằm nhìn vào trần nhà. Nó đi qua cái bàn và ngồi xuống, mở tờ báo ra ngẫu nhiên, và vờ như đọc nó. Dù vậy nó vẫn không nắm được một từ, đầu óc nó vẫn tràn ngập cảm xúc từ việc gặp mặt thầy Lupin. Nó chắc chắn là Ron và Hermione đã tiếp tục việc giao tiếp không lời sau tờ báo. Nó lật mạnh sang trang, và cái tên Dumbledore tóm ngay lấy mắt nó. Nó mất đến một hoặc hai giây để hiểu được ý nghĩa của bức hình, mà trong đó là hình ảnh của một gia đình. Bên dưới bức ảnh là dòng chữ: Gia đình Dumbledore, từ trái qua phải: Albus; ông Percival, đang ôm bé Ariana mới sinh; bà Kendra và Aberforth.

Nó bị thu hút ngay lập tức, và xem xét tấm hình kĩ càng. Cha của cụ Dumbledore, ông Percival, là một người đàn ông điển trai với đôi mắt vẫn lấp lánh kể cả trong bức hình cũ nát. Đứa bé gái, Ariana, mới lớn hơn một ổ bánh mỳ một chút, và không có gì đặc biệt. Bà mẹ, Kendra, có một mái tóc đen dài cuốn lại thành một bó cao. Khuôn mặt của bà như được khắc chạm một cách chuẩn mực. Harry liên tưởng đến những người Mỹ da đỏ khi nó quan sát khuôn mặt ngăm đen, vòm má cao, chiếc mũi thẳng được hoà chung tổng thể với một chiếc áo dài lụa cao cổ kiểu xưa. Bé Albus và Aberforth mặc hai chiếc áo khoác vét-tông giống nhau có cổ thêu ren và cùng có kiểu tóc dài ngang vai y hệt. Bé Albus trông già hơn vài tuổi, nhưng thật ra hai cậu bé nhìn rất giống nhau, nhất là cho đến khi mũi của cụ Albus chưa bị bể và cụ chưa đeo mắt kiếng.

Gia đình bé nhỏ nhìn trông thật hạnh phúc và bình thường, cười thanh thản trên trang báo. Cánh tay của bé Ariana vẫy mạnh khỏi khăn tã. Harry nhìn lên trên bức tranh và thấy dòng tít.

Đoạn trích độc quyền từ bài báo sắp ra

TRANG SỬ CUỘC ĐỜI CỦA ALBUS DUMBLEDORE

Bởi Rita Skeeter

Nghĩ rằng bài báo sẽ không làm nó thấy tồi tệ thêm, Harry bắt đầu đọc:

Kiêu căng và tự phụ, Kendra Dumblebore không thể tiếp tục ở vùng Đất-trên-Đồi-Hoang 0 sau vụ bắt giữ nổi đình đám của chồng bà Percival vào nhà ngục Azkaban. Do đó, bà ta quyết định nhổ rễ ra đình khỏi vùng Đất-trên-đồi-hoang và di chuyển tới thung lũng của Godric, một ngôi làng mà sau đó được nổi danh như là địa danh mà Harry Potter đã thoát khỏi bàn tay tử thần của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy một cách kỳ quặc.

Giống như vùng Đất-trên-đồi-hoang, thung lũng Godric là nơi cư ngụ của rất nhiều gia đình Phù thủy, và bởi vì Kendra chẳng biết một ai trong số đó, bà ta có thể thoát khỏi sự tọc mạch của dân chúng về tội lỗi của chồng bà ta mà bà đã phải đối mặt ở nơi ở cũ. Bằng việc liên tục khước từ những cử chỉ thân thiện của những người hàng xóm Phù thủy mới, bà ta nhanh chóng đảm bảo rằng gia đình của mình sẽ được bình yên.

“Bà ta đóng sầm cửa ngay trước mặt tôi khi tôi mang cho bả một mẻ bánh vạc,” Bà Bathilda Bagshot run rẩy tường thuật. “Suốt năm đầu tiên họ ở đây tôi chỉ biết bả có hai thằng nhóc. Có lẽ tôi đã không biết bả có một cô bé gái nếu tôi không đưa Plagentines ra ngắm ánh trăng vào mùa đông năm ấy, chỉ ngay sau khi họ đi ra. Bả chỉ dẫn con bé đi vòng quanh bãi cỏ đúng một lần, cầm chặt tay nó, và đưa nó vào. Tôi không biết được phải làm gì nữa.”

Có vẻ là Kendra nghĩ việc dời tới thung lũng Godric là một lựa chọn hay để che giấu bé Ariana mãi mãi, một việc có lẽ bà ta đã dự định hàng năm trời. Và thời điểm đó cũng rất đặc biệt. Cô bé Ariana đã gần bảy tuổi khi bị biến mất khỏi cộng đồng, và bảy tuổi cũng là cái tuổi mà hầu hết chuyên gia đồng ý là ma thuật sẽ bột phát ở trẻ con, nếu có. Không một ai còn sống đã ghi nhớ rằng Ariana đã từng biểu hiện một dấu hiệu nhỏ nhất của khả năng ma thuật. Cũng rõ ràng rằng, Kedra đã quyết định làm cô con gái mình biến mất còn hơn là chịu sự tai tiếng do đã sinh ra một Squib con. Rời khỏi những người họ hàng và bạn bè biết về sự hiện hữu của Ariana, rõ ràng là, làm cho việc cầm tù cô bé dễ dàng hơn. Và đám người ít ỏi biết được sự hiện diện của cô bé, từ nay trở về sau, cũng phải giữ kín bí mật này, bao gồm hai cậu anh trai, mà khi được hỏi, chỉ bi

Trang: [<] 1,56,57,[58],59,60,72 [>]
Đến trang (tối đa 72):

XtGem Forum catalog