t lẩn tránh ngượng ngạo và trả lời bằng câu trả lời đã được má chúng gài sẵn: “Em cháu quá yếu để đi học.”
Kì tới: Albus Dumbledore ở Hogwarts – Cái giá và những yêu sách.
Harry đã lầm, những điều nó vừa đọc chỉ làm nó thấy bệnh hơn. Nó nhìn vào bức ảnh của cái gia đình dường như rất hạnh phúc đó. Điều đó có thật không? Làm thế nào nó khám phá ra được? Nó muốn đến thung lũng Godric, kể cả nếu bà Bathilda không trong tâm trạng thích hợp để nói chuyện với nó: nó vẫn muốn đến nơi mà cả nó lẫn cụ Dumbledore đều đã mất đi những người thân yêu nhất. Trong lúc nó đang hạ thấp tờ báo xuống, để hỏi ý kiến của Ron và Hermione, thì một tiếng động điếc tai vọng ra từ xung quanh khu bếp.
Lần đầu tiên trong ba ngày vừa qua, nó đã quên hẳn về Kreacher. Ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu nó chỉ là thầy Lupin đã quay trở lại căn phòng, và trong một khoảnh khắc, nó còn không để ý về cái khối dơ xương vừa biến ra từ hư không bên cạnh chân ghế nó. Nó đứng nhanh dậy khi Kreacher thoát khỏi mọi vướng víu và cúi gằm đâu chào Harry, rền rĩ: “Kreacher đã trở lại với tên trộm Mundungus Fletcher, thưa chủ nhân.”
Mundugus đứng phóc dậy và kéo cây đũa phép ra. Hermione, tuy vậy, nhanh hơn so với lão.
“Expelliarmus!”
Đũa phép của Mundungus bay vút lên cao, và Hermione chộp lấy nó. Với ánh mắt man dại, Mundunges vụt đi về phía cầu thang. Ron ngáng chân lão và lão Mundungus ngã dập xuống sàn đá với một tiếng kêu bị bóp nghẹt.
“Cái gì nào?” lão rống lên, quằn quại trong nỗ lực thoát khỏi vòng tay siết của Ron. “Ta làm gì nào? Gửi một con gia tinh chết tiệt theo ta, bọn bay đang chơi trò gì vậy? Ta làm gì nào? Thả ta, thả ta ra, nếu không thì – ”
“Lão không ở trong tình trạng thích hợp để đe dọa đâu,” Harry nói. Nó vứt tờ báo sang một bên, đi ngang qua căn phòng chỉ với vài bước chân, nó quỳ xuống cạnh Mundungus, lão đã hết vật lộn và nhìn quanh một cách kinh hoàng. Ron đứng dậy, thở hổn hển, và theo dõi Harry khi nó thong thả chĩa đũa phép vào mũi lão Mundungus. Lão bốc ra một thứ mùi ngai ngái của mồ hôi và xì gà, trong khi mái tóc lão rối tươm và bộ cánh xỉn màu rách rưới.
“Kreacher cáo lỗi vì đã chậm trễ mang tên trộm đến, thưa chủ nhân.” Nó nói the thé.
“Gã Fletcher biết nhiều cách để thoát khỏi bị bắt giữ, hắn có rất nhiều nơi ẩn nấp và kẻ đồng lõa. Tuy vậy, cuối cùng Kreacher cũng tóm được hắn.”
“Ngươi đã làm rất tốt, Kreacher à,” Harry nói, và con gia tinh cúi đầu thật thấp.
“Phải, chúng tôi có vài câu hỏi cho lão,” Harry chất vấn Mundungus, và hắn ngay lập tức nói to:
“Ta hốt hoảng, được chưa? Ta chưa bao giờ muốn bị theo dõi, không muốn xúc phạm cậu đâu, anh bạn trẻ à, nhưng ta chưa bao giờ tự nguyện để chết cho cậu, thế mà Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-chết-tiệt đã lần ra ta, ai cũng có thể bị bắt ngoài kia. Ta phải nói mãi là ta không muốn làm việc đó – ”
“Với thông tin của lão, không ai trong chúng tôi sẽ Độn Thổ đi đâu,” Hermione phẫn uất.
“Phải, cả một lũ anh hùng trời đánh, phải không? Nhưng ta chưa bao giờ giả bộ là ta mong được tự sát –”
“Chúng tôi không thích thú lắm với nguyên do tại sao lão chạy khỏi thầy Mắt-Điên,” Harry nói, dí cây đũa sát chút nữa vào Mundungus, mắt đục ngầu. “Bọn tôi biết thừa lão là một kẻ cặn bã không đáng tin.”
“Vậy thì vì cái quái gì mà ta lại bị săn đuổi bởi gia tinh? Hay là vì mấy cái cốc? Ta không giữ cái nào nữa, hay là cậu có thể có chúng…”
“Cũng không phải vì mấy cái cốc, dù vậy lão khôn ra rồi đấy,” Harry lạnh lùng, “giờ thì im đi và nghe tôi nói.”
Nó cảm thấy tuyệt vời khi được làm việc gì đó, nhất là với một người nó có thể ra lệnh để lấy một ít sự thành thực. Cây đũa phép của Harry ịn vào mặt lão Mundungus gần đến nỗi hai con mắt lão đã dồn hẳn về chính giữa để có thể nhìn thấy nó.
“Khi lão sục sạo căn nhà này để tìm ra mọi thứ giá trị,” Harry bắt đầu, nhưng Mundungus đã ngắt ngay lời nó.
“Sirius chưa bao giờ để ý đến đống vụn đó!”
Có một tiếng động lộp độp của cái gì đó, một vệt sáng của vật bằng đồng mới chùi, một tiếng lanh lảnh vang vọng, và một tiếng rít thống khổ: Kreacher vừa lao tới Mundungus và đánh vào đầu hắn với một cái chảo nấu nước sốt.
“Giữ nó lại, giữ nó lại, nó phải bị nhốt lại!” lão Mundungus thét lên kinh hoàng, co rúm lại khi Kreacher giơ cái chảo nặng đáng sợ lên lần nữa.
“Kreacher, không!” Harry quát.
Cánh tay khẳng khiu của lão gia tinh già khựng lại, chùng đi do sức nặng của cái chảo.
“Có thể thêm lần nữa được không, chủ nhân Harry, cho may ý mà?”
Ron bật cười.
“Chúng ta cần lão ấy tỉnh táo, Kreacher à. Nhưng nếu hắn cần được thuyết phục, ta giao cho ngươi đấy, Kreacher!”
“Cảm ơn chủ nhân rất nhiều,” lão gia tinh cúi đầu một lần nữa, và lão lùi lại với khoảng cách khá gần, với đôi mắt nhợt nhạt vẫn trừng trừng nhìn Mundungus.
“Khi lão lục lọi căn nhà để tìm những thứ giá trị,” Hary nói lại, “lão đã lấy một lô ở cái tủ bếp. Có một cái mặt dây chuyền ở đó.” Miệng của Harry chợt khô khốc, nó có thể cảm thấy sự hồi hộp từ Ron và Hermione. “Lão đã làm gì với nó?”
“Tại sao?” Mundungus thắc mắc. “Nó đáng tiền à?”
“Lão còn giữ nó chứ?” Hermione gào.
“Không đâu,” Ron sắc sảo, “nhìn lão ấy kìa, lão đang tự hỏi tại sao lão không bán nó với giá cao hơn thì có.”
“Cao hơn?” lão nói. “Còn lâu mới được thế… chết tiệt, ta phải bỏ nó đi ấy chứ, phải không? Ta không có lựa chọn.”
“Ý ông là gì?”
“Ta đang bán đồ ở Hẻm Xéo thì mụ ta đến và hỏi ta liệu có bằng chứng nhận gì để được bán các đồ vật ma thuật hay không. Đồ chõ mũi chết tiệt! Mụ ta sẽ phạt ta, nhưng mụ tỏ ra đặc biệt yêu thích với cái vòng và mụ hỏi ta nếu mụ có thể lấy được nó, và để ta thoát lần đó, và tự thấy may mắn.”
“Mụ ta là ai?” Harry nạt.
“Ta không biết, một mụ già nào đó của Bộ.”
Mundungus cân nhắc một lúc, và lòi ra:
“Mụ ta thấp lắm, đeo một cái nơ trên tóc.”
Hắn cau mày và rồi thêm vào, “nhìn như một con cóc vậy.”
Harry làm rơi cây đũa: nó trúng ngay mũi lão Mundungus và bắn ra tia lửa vào lông mày lão, bắt lửa tức khắc.
“Aquamenti!” Hermione hét, và một dòng nước ào ạt nhấn chìm lão Mundungus, đang nghẹt thở và thổi phù phù
Trang:
[<] 1,
57,
58,[59],
60,
61,
72 [>]Đến trang (tối đa 72):