ng Người khoái rồng Quá cỡ qua một bên, nói:
“Vậy thì tụi mình thử tìm trong những cuốn sách thần chú đơn giản xem.”
Nó quay trở lại bàn với một đống sách thần chú, đặt chúng xuống bàn, và hai đứa bắt đầu thay phiên nhau lật lướt từng cuốn. Hermione ngồi bên cạnh rì rầm không dứt:
“À, có Bùa chuyển đổi… nhưng mà chuyển đổi thì ăn nhằm gì chứ? Trừ khi bồ chuyển đổi răng nanh của nó thành ra keo rượu hay một thứ gì đó khiến cho nó bớt nguy hiểm đi… Cái rắc rối là, như sách nói, không có mấy thứ qua được lớp da rồng… Mình cho là nên biến hình nó đi, nhưng mà một thứ to như rồng thì thiệt tình khó có hy vọng, mình không chắc là ngay cả giáo sư McGonagall cũng có làm được không… trừ khi bồ định yểm bùa lên chính bồ? Có lẽ sẽ tăng thêm cho bồ một chút sức mạnh hả? Nhưng mà chúng không phải là bùa chú đơn giản, nghĩa là, chúng ta chưa từng làm những điều đó trong lớp học, mình chỉ biết về chúng nhờ mình làm bài thực hành Pháp thuật Thường Đẳng…”
Harry nói rít qua kẽ răng:
“Hermione , bồ có làm ơn ngừng nói dùm một lát được không? Mình đang cố gắng tập trung.”
Nhưng mà khi Hermione im lặng thì đầu óc Harry cũng chỉ đầy nhóc một thứ gì ong ong trống rỗng, không có chỗ nào dành cho sự tập trung được hết. Nó tuyệt vọng nhìn trừng trừng xuống mục lục của cuốn Bùa chú căn bản cho bận rộn và sinh sự. Cạo đầu tức thì. Nhưng mà rồng đâu có tóc… thở ớt.. cái này chỉ tổ làm tăng sức mạnh lửa của rồng… lưỡi gai… chính là cái mà rồng cần, để có thêm vũ khí…”
“Ôi, không, anh ta lại trở lại, tại sao anh ta không đọc ngay trên cái tàu đần độn của anh ta kia chứ?”
Hermione tức tối kêu lên khi thấy Viktor Krum lững thững đi vào, lướt một cái nhìn không thân thiện chút nào qua hai đứa nó, rồi tự ngồi xuống ở một góc xa với một đống sách.
“Thôi đi, Harry ơi. Tụi mình trở về phòng sinh hoạt chung đi… chỉ lát nữa là cái câu lạc bộ những người ái mộ anh ta sẽ kéo tới đây, líu lo nhặng xị cả lên…”
Và không sai chút nào, khi hai đứa nó vừa rời khỏi thư viện, thì một gánh con gái nhón gót đi ngang qua mặt tụi nó, có đứa còn đeo cả một cái khăn quàng Bungary, cột quanh eo.
Đêm đó Harry thiệt khó mà ngủ được. Khi nó thức dậy vào sáng thứ hai, nó cân nhắc một cách nghiêm túc, lần đầu tiên, khả năng chạy trốn khỏi trường Hogwarts . Nhưng khi nó nhìn quanh Đại sảnh đường vào giờ điểm tâm, và nghĩ đến việc rời bỏ lâu đài Hogwarts sẽ có nghĩa là gì thì nó biết là nó không thể làm được chuyện đó. Đây là nơi duy nhất mà nó đã từng hạnh phúc… Ừ, nó cho là hồi nhỏ xíu nó cũng từng được sống hạnh phúc với ba má nó, nhưng mà kỷ niệm đó thì nó chẳng thể nhớ được gì cả.
Không hiểu sao, việc nhận ra được là nếu ở lại trường Hogwarts mà đương đầu với rồng thì sẽ tốt hơn là quay về ngôi nhà ở đường Privet Drive sống với Dursley đã có tác dụng tốt với Harry – điều này làm cho nó cảm thấy hơi bình tĩnh lại một chút. Nó ăn hết món thịt muối một cách khó khăn (cổ họng của nó bữa nay hoạt động không được tốt lắm) Khi nó và Hermione đứng dậy, nó nhìn thấy Cerdic Diggory cũng đang rời bàn ăn nhà Hufflepuff .
Cerdic vẫn chưa biết gì về rồng… anh ta là quán quân duy nhất không hay biết gì về chuyện này, nếu đúng như Harry suy đoán là bà Maxime và ông Karkaroff đều đã xì thông tin cho Fleur và Krum biết cả…
Harry nhìn theo Cerdic rời Đ
Trang:
[<] 1,
174,
175,[176],
177,
178,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):