arry nghe một tiếng lộc cộc quen thuộc vang lên đằng sau lưng. Nó quay lại và thấy thầy Moody Mắt-Điên từ trong lớp học đi ra. Ông lầu bầu:
“Đi theo ta, Potter. Còn Diggory , về lớp đi!”
Harry lo lắng nhìn thầy Moody . Không biết thầy có nghe lỏm câu chuyện của nó không?
“Dạ… thưa giáo sư, đáng lẽ giờ này con phải ở trong lớp Dược thảo học…”
“Đừng lo chuyện đó, Potter. Hãy vô văn phòng của thầy, mời…”
Harry đi theo thầy, thắc mắc là bây giờ chuyện gì sắp xảy ra cho nó đây. Nếu mà thầy Moody muốn biết làm sao mà nó biết được về mấy con rồng, thì nó biết làm sao? Liệu thầy Moody có đến gặp cụ Dumbledore mà méc lão Hagrid không? Hay chỉ biến Harry thành một con chồn hương? Ừ, Harry buồn rầu nghĩ, nếu mà nó là một con chồn hương thì có lẽ lại dễ qua mặt rồng hơn, nó sẽ nhỏ con hơn, và con mắt rồng ở tuốt trên độ cao mười bảy thước thì cũng khó nhìn thấy nó hơn…
Nó đi theo thầy Moody vô tới văn phòng của thầy. Thầy Moody đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn Harry . Cả con mắt thường lẫn con mắt phép của thầy đều nhìn chằm chằm vào nó. THầy Moody lặng lẽ nói:
“Con vừa làm một hành động rất đúng đắn, Potter à.”
Harry không p biết phải nói gì; đây không phải là phản ứng mà nó chờ đợi ở thầy. THầy Moody bảo nó:
“Ngồi xuống.”
Harry ngồi xuống, nhìn quanh.
Nó từng đến văn phòng này dưới hai thời giáo viên Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám trước đây. Vào thời của giáo sư Lockhart, mấy bức tường chung quanh dán đầy những tấm hình tươi cười nhấp nháy của chính thầy Lockhart. Khi thầy Lupin sống ở đây, học trò có nhiều triển vọng bắt gặp một mẩu sinh vật hắc ám mới lạ nào đó mà thầy thu thập được để cho bọn học trò học trong lớp coi. Nhưng giờ đây, văn phòng này đầy nhóc những vật thể cực kỳ quái dị mà Harry đoán là thầy Moody đã dùng đến khi thầy còn là một Thần Sáng.
Trên bàn của thầy có một cái gì đó giống như một cái bông vụ to bằng thủy tinh rạn nứt. Harry nhận ra ngay đó là một cái Ống Kính Mách Lẻo, bởi vì nó cũng có một cái giống như vậy, mặc dù cái của nó nhỏ hơn nhiều so với cái của thầy Moody . Ở một góc phòng, trên một cái bàn nhỏ có một vật khác trông giống như một cái gì đó từa tựa như một cái ăng-ten truyền hình bằng vàng xộc xệch. Cái đó đang ngâm nga khe khẽ. Còn trên bức tường đối diện Harry thì treo một cái mà bề ngoài thì trông như một tấm gương, nhưng lại không phản chiếu căn phòng. Trong gương lởn vởn những bóng mờ di chuyển quanh quẩn, không có hình bóng nào thật rõ ràng cả.
Thầy Moody nhìn sát mặt Harry . Thầy hỏi:
“Con có khoái cái máy Do thám Hắc ám của thầy không?”
Harry chỉ vào cái ăng-ten vàng xộc xệch:
“Thưa thầy, còn cái kia là cái gì vậy?”
“Cái máy Rà Bí mật. Nó rung động và ngân lên mỗi khi dò ra một điều bí mật hay dối trá… nhưng dĩ nhiên ở đây thì nó chẳng được tích sự gì, bởi vì có quá nhiều sự nhiễu dính vào: học trò ở khắp xung quanh đều nói dối về lý do chúng không làm bài tập. Từ hồi thầy vô trường đến giờ, nó cứ rung động ngân nga không ngơi nghỉ. Còn cái Ống kính Mách Lẻo của thầy thì cứ liên tục rít lên lanh lảnh đến nỗi thầy phải vô hiệu hóa nó luôn. Nó quá ư nhạy cảm, mách lẻo cả những chuyện xảy ra chung quanh đây cả dặm.”
Thầy Moody gầm gừ nói thêm:
“Dĩ nhiên, ngoài ba mớ chuyện trẻ con, nó mách lẻo cả những chuyện
Trang:
[<] 1,
176,
177,[178],
179,
180,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):