80s toys - Atari. I still have
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
khác nữa.”

“Còn cái mặt kiếng kia dùng để làm gì vậy thầy?”

“À, đó là cái Gương-Thù của thầy. Con có thấy chúng đang lẩn lút quanh đây không? Chừng nào mà thầy còn nhìn thấy tròng trắng của mắt chúng thì thầy còn chưa hoàn toàn không bị rắc rối. Còn nếu gặp rắc rối thực sự thì thầy mở cái rương của thầy ra.”

Thầy bật cười, một tiếng cười khan cụt ngủn, và chỉ xuống cái rương to kềnh đặt phía dưới cửa sổ. Cái rương ấy có tới bảy ổ khóa sắp thành hàng. Harry cứ thắc mắc cái gì ở trong đó cho đến khi câu hỏi của thầy Moody lôi nó về ngay thực tại:

“Vậy ra.. con đã phát hiện ra lũ rồng ấy, phải không?”

Harry lúng túng. Nó đã sợ điều này từ nãy giờ - Nhưng nó đã không nói cho Cerdic biết và nó chắc chắn cũng sẽ không kể cho thầy Moody biết là lão Hagrid đã vi phạm trường qui.

Thầy Moody ngồi xuống, duỗi dài cái chân gỗ ra với một tiếng rên khẽ.

“Không sao. Gian lận là một phần có tính truyền thống trong những cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật và từ hồi nào đến giờ vẫn vậy.”

Harry nói ngay:

“Con không gian lận. Chẳng qua là… là do ngẫu nhiên mà con biết được.”

Thầy Moody nhoẻn miệng cười.

“Thầy đâu có buộc tội con đâu nà, nhóc tì! Thầy đã nói hoài với cụ Dumbledore ngay từ lúc bắt đầu, là cụ ấy có thể cứ giữ tâm hồn cao thượng như ý thích của cụ ấy, nhưng thầy cá là bà Maxime và ông Karkaroff thì không đâu. Họ sẽ truyền hết cho gà nhà của họ những điều mà họ có thể truyền. Họ muốn chiến thắng mà. Họ muốn đánh bại cụ Dumbledore mà! Họ muốn chứng minh rằng cụ Dumbledore chẳng qua cũng là người bình thường thôi.”

Thầy Moody lại cất tiếng cười khan nữa, và con mắt phép của thầy đảo quanh , nhanh đến nỗi Harry cảm thấy chóng mặt khi ngó theo nó.

Thầy Moody nói:

“Vậy… con có sáng kiến gì về chuyện con sắp phải vượt qua con rồng của con chưa?”

Harry nói:

“Dạ chưa ạ.”

Thầy Moody thẳng thừng nói:

“Chà, thầy sẽ không nói cho con biết đâu. Thầy thì thầy không thiên vị đâu. Thầy sẽ chỉ cho con vài lời khuyên tốt chung quanh thôi. Và lời khuyên đầu tiên là – hãy chơi theo sức mình.”

Harry vọt miệng nói ra không kịp giữ ý:

“Con có sức gì đâu?”

Thầy Moody nổi quạu:

“Đừng ngắt lời. Nếu thầy nói con có sức mạnh thì tức là con có sức mạnh. Bây giờ suy nghĩ đi. Con giỏi nhất cái gì?”

Harry cố gắng tập trung suy nghĩ. Nó giỏi nhất về cái gì nhỉ? À, điều này dễ thôi, đúng vậy… Nó rầu rĩ nói:

“Quidditch, và được nhiều sự giúp đỡ…”

“Đúng đó!”

Thầy Moody chăm chú nhìn nó rất kỹ, con mắt phép của thầy hầu như không cử động. Thầy nói tiếp:

“Theo như thầy nghe nói thì con là một người bay giỏi ghê lắm mà.”

Harry tròn mắt ngó thầy:

“Dạ, nhưng mà… con đâu có được phép đem theo chổi, con chỉ có cây đũa phép mà thôi…”

Thầy ngắt lời nó, nói to:

“Lời khuyên chung chung thứ hai của thầy là dùng một câu thần chú đơn giản, tử tế thì con có thể có được cái con cần.”

Harry ngây ra nhìn thầy. Nó cần cái gì?

Thầy Moody thì thầm:

“Suy nghĩ đi con… tổng hợp chúng lại… không đến nỗi khó khăn dữ vậy đâu…”

Và Harry chợt hiểu. Nó là người bay giỏi nhất. Nó cần phải vượt qua con rồng ở t

Trang: [<] 1,177,178,[179],180,181,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):