Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i sảnh đường và quyết định. Nó nói với Hermione :

“Mình sẽ gặp lại bồ ở nhà lồng kiếng nghe Hermione . Đi trước đi, lát nữa mình sẽ theo kịp bồ.”

“Harry à, bồ sẽ bị trễ học cho coi, chuông sắp sửa reo rồi…”

“mình sẽ theo kịp bồ mà, được chứ?”

Khi Harry chạy tới bậc cuối của cái cầu thang cẩm thạch thì Cerdic đã lên tới bậc trên cùng. Anh bị một đám nữ sinh năm thứ sáu vây quanh. Harry chẳng muốn nói chuyện với Cerdic trước mặt đám con gái đó; đám đó nằm trong số những ngời trích dẫn bài báo của Rita để nhạo báng nó mỗi khi nó đi láng cháng gần chúng. Harry đành đi theo Cerdic ở một khoàng cách xa xa và thấy anh đi về phía hành lang lớp học bùa chú. Harry chợt nảy ra một sáng kiến. Đứng lại cách đám kia một khoảng khá xa, Harry rút cây đũa phép của nó ra, nhắm cẩn thận:

“Diffindo!” (có nghĩa là “Rách toét” )

Cái cặp của Cerdic tét bung ra. Giấy da, viết lông ngỗng sách vở rơi ra văng tứ tung trên sàn, mấy bình mực bể nát.

Đám bạn Cerdic cúi xuống toan giúp anh nhặt nhạnh lại, nhưng Cerdic nói với một giọng điên tiết:

“Đừng bận tâm. Đi đi, nói với giáo sư Flitwick là tôi đến lớp ngay…”

Đây đúng là điều mà Harry hy vọng. Nó nhét cây đũa phép của nó vô trong áo chùng, đợi cho đến khi đám bạn của Cerdic biến hết vô lớp học, nó mới vội vã chạy lên hành lang bây giờ hoàn toàn vắng vẻ, chỉ có mỗi mình nó và Cerdic.

Cerdic vừa lượm lên cuốn Hướng dẫn Biến hình cao cấp bị lấm mực nhòe nhoẹt , vừa nói với Harry :

“Chào! Cái cặp của tôi bị tét… cặp mới toanh và tất cả…”

Harry nói:

“Cerdic , bài thi đầu tiên là rồng.”

Cerdic ngước nhìn lên:

“Cái gì?”

Harry nói nhanh, đề phòng trường hợp giáo sư Flitwick bước ra xem tình hình của Cerdic .

“Rồng. Họ có bốn con rồng, một con cho mỗi quán quân, và chúng ta phải vượt qua chúng.”

Cerdic trợn mắt ngó Harry . Harry nhìn thấy nỗi kinh hoàng mà nó đã cảm thấy vào tối hôm thứ bảy đang bùng lên trong đôi mắt xám của Cerdic .

Cerdic hỏi lại bằng một giọng chết lặng:

“Em có chắc không?”

Harry nói:

“Chắc như đinh đóng cột. Em thấy chúng rồi mà.”

“Nhưng làm sao em biết được? Chúng ta đâu có được phép biết…”

Harry biết là lão Hagrid sẽ gặp rắc rối to nếu nó nói sự thật, nên nó chỉ nói nhanh:

“Đừng bận tâm điều đó! Nhưng em không phải là người duy nhất biết. Fleur và Krum bây giờ chắc cũng biết rồi – cả bà Maxime và ông Karkaroff cũng đều nhìn thấy rồng rồi.”

Cerdic đứng thẳng lên, hai tay anh cầm đầy những viết lông ngỗng, giấy da, và sách, cái cặp bị tét của anh đeo toòng teng ở một bên vai. Anh tròn mắt nhìn Harry , và trong đôi mắt của anh là một cái nhìn bối rối, gần như nhờ vực. Anh hỏi:

“Tại sao em lại nói cho anh biết?”

Harry nhìn Cerdic mà không tin nổi. Nó chắc là Cerdic sẽ không hỏi câu đó nếu chính mắt anh ta đã nhìn thấy mấy con rồng. Harry sẽ không để cho đối thủ, ngay cả kẻ thù tệ nhất của mình, đương đầu với những quái vật đó mà không được chuẩn bị. Ừ, dù đó là Malfoy hay thấy Snape …

Nó nói với Cerdic :

“Chỉ là… để cho công bằng. Bây giờ tất cả chúng ta đều biết… chúng ta đều có vị trí bằng nhau, đúng không?”

Cerdic vẫn còn đang nhìn Harry với một chút nghi ngờ gì đó thì cũng là lúc H

Trang: [<] 1,175,176,[177],178,179,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):