nó dưới tấm ván lót sàn dưới gầm giường, kiểm tra kỹ lưỡng mọi xó xỉnh và khe kẽ trong căn phòng ngủ của nó để không bỏ sót lại một cuốn sách thần chú hay cây viết lông ngỗng nào, đồng thời gỡ xuống tấm bàng đếm ngược ngày đến mùng một tháng chín, mà nó dùng để gạch bỏ từng ngày còn lại, tính cho chóng đến ngày trở về trường Hogwarts .
Không khí bên trong căn nhà số 4 đường Privet Drive cực ký căng thẳng. Việc một đám phù thủy quái dị sắp sửa đến ngôi nhà của họ làm cho cả gia đình Dursley bồn chồn lo lắng và cáu kỉnh. Dượng Vernon tỏ ra cảnh giác cao độ ngay khi Harry báo cho ông biết gia đình Weasley sẽ đến đón nó vào lúc 5 giờ chiều chủ nhật.
Dượng càu nhàu ngay tức thì:
“Tao hy vọng mày nói trước với bọn người đó làm ơn ăn mặc cho đúng đắn. Tao đã từng thấy kiểu cách cả lũ tụi bây ăn mặc như thế nào rồi. Mấy người đó nên biết điều mà ăn mặc theo kiểu thông thường thì tốt hơn. Vậy thôi.”
Harry có một linh tính lờ mờ về một điềm chẳng lành. Nó hiếm khi nào nhìn thấy ông và bà Weasley mặc bất cứ thứ quần áo gì mà dượng Vernon gọi là “thông thường”. Con cái nhà Weasley có thể mặc đồ Muggle vào những ngày nghỉ lễ, nghỉ hè, nhưng ông bà Weasley thì thường mặc áo chùng dài với nhiều mức độ xộc xệch, cũ kỹ khác nhau. Harry không phiền hà gì chuyện hàng xóm của nhà Dursley sẽ nghĩ gì, nhưng nó rất lo lắng, không biết gia đình Dursley có thể đối xử thô lỗ với gia đình Weasley đến mức nào nếu như họ xuất hiện giống những hình ảnh tồi tệ nhất mà dân Muggle nghĩ về phù thủy .
Dượng Vernon đã mặc vô bộ com-lê xịn nhất của dượng. Đối với một số người, điều này mang ý nghĩa một sự nhiệt liệt chào mừng, nhưng Harry biết tỏng dượng Vernon làm vậy chỉ nhằm gây ấn tượng oai vệ và đáng nể. Ngược lại, Dursley trông có vẻ co ro lại phần nào. Ấy không phải vì vụ ăn kiêng rốt cuộc cũng có hiệu quả, mà vì nhờ Dursley khiếp hãi quá. Dursley đã biết sợ từ lần nó gặp một phù thủy người lớn hẳn hoi và bị làm cho mọc một cái đuôi heo quăn tít thò ra dưới đũng quần, rồi dượng Vernon cùng dì Petunia đã phải đem nó tới bệnh viện, tốn khối tiền để giải phẫu cắt bỏ cái đuôi đó đi. Vì vậy cũng không đáng ngạc nhiên lắm khi thấy Dursley cứ chốc chốc lại lo lắng đưa tay ra sau sờ mông, và len lén đi từ phòng này qua phòng khác, để mà khỏi phải luôn luôn trình ra cái bia cũ cho kẻ thù ngắm vào.
Bữa ăn trưa gần như là một bữa ăn lặng lẽ. Dursley thậm chí cũng không phản đối mấy món ăn (phô mai không béo làm từ sữa đã gạn kem và cầy tây xay nhuyễn). Dì Petunia hầu như không ăn uống gì cả. Hai tay của dì Petunia khoanh lại, môi thì mím chặt, cà có vẻ như dì đang nhai chính cái lưỡi của dì, như thể nuốt ngược những lời chửi bới giận dữ mà dì chỉ muốn trút lên đầu Harry mà thôi.
Dượng Vernon quát qua bàn ăn:
“Chắc là họ lái xe hơi đến hả?”
Harry đáp:
“Ơ…”
Nó đã quên nghĩ tới chuyện đó. Làm thế nào mà gia đình Weasley đi đón nó đây? Họ đâu còn chiếc xe nào nữa; kể từ khi chiếc Ford Anglia cũ rích mà họ sở hữu bỏ đi hoang trong khu Rừng cấm ở Hogwarts. Nhưng mà năm ngoái ông Weasley đã mượn được xe của Bộ Pháp Thuật ; thì cũng có thể hôm nay ông cũng làm như vậy chăng?
Harry nói:
“Con nghĩ là bằng xe hơi ạ.”
Dượng Vernon khọt khẹt sau hàm ria rậm rạp. Thông thường, dượng Vernon sẽ hỏi ông Weasley sẽ lái loại xe gì; dượng có khuynh hư
Trang:
[<] 1,
19,
20,[21],
22,
23,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):