Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
George đừng... Ối! George , đừng, ở đó không có chỗ, trở lại ngay, và bảo Ron...”

“Ba ơi, không chừng Harry có thể nghe tiếng chúng ta... biết đâu nó có thể giúp chúng ta ra...”

Có tiếng nắm đấm dộng mạnh vào tấm ván phía sau ngọn lửa điện.

“Harry ! Harry , bồ có nghe tiếng tụi này không ?”

Hai vợ chồng nhà Dursley quay lại dồn Harry như hai con sói dồn mồi chúng đang săn. Dượng Vernon gầm gừ:

“Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra hả?”

Harry cố gắng nén một trận cười như điên để giải thích:

“Họ... họ tìm cách đến đây bằng bột Floo. Họ đi bằng lửa... nhưng mà dượng đã xây bít lò sưởi lại... khoan đã...”

Harry đi đến gần lò sưởi và gọi xuyên qua mấy tấm ván bít:

“Bác Weasley ơi? Bác có nghe tiếng cháu không?”

Tiếng giộng ầm ầm ngừng lại. Ai đó bên trong ống khói lò sưởi nói:

“Suỵt!”

“Bác Weasley ơi, cháu là Harry đây... lò sưởi đã bị bít kín rồi, bác không thể nào đi xuyên qua được đâu.”

Tiếng ông Weasley vang lên:

“Khỉ gió! Mấc mớ gì mà họ lại đi bít kín cái lò sưởi kia chứ?”

Harry giải thích:

“Họ có lò sưởi điện.”

Giọng ông Weasley trở lên thích thú:

“Vậy hả? Cháu nói điện hả? Có đồ cắm điện phải không? Hay lắm, bác phải xem cái đó mới được... để nghĩ coi... À, Ron!”

Bây giờ nghe được giọng Ron lẫn trong giọng những người khác:

“Chúng ta làm gì dồn cục ở đây vậy? Bộ có cái gì trục trặc sao?”

Kế đến là Fred, đầy vẻ châm biếm:

“Ôi, đâu có gì đâu, Ron. Đây chính xác là nơi chúng ta muốn đến mà.”

Giọng của George nghe hơi nghèn nghẹn như thể nó bị ép bẹp dí vô bức tường:

“Ừ, chúng ta đang bước vào đoạn đời khốn đốn đây.”

Ông Weasley phân vân nói:

“Thôi các con... ba đang nghĩ xem có cách gì. Ừ, phải... chỉ còn một cách... Harry , cháu đứng lùi lại!”

Harry lùi ra sau cái ghế nệm dài. Nhưng dượng Vernon lại di chuyển về phía trước. Dượng hét vô cái lò sưởi:

“Chờ một chút! Chính xác là mấy người định làm cái gì...”

ẦM!

Cái lò sưởi bằng điện văng mạnh, bắn ngang qua căn phòng khi tấm ván đóng bít lò sưởi bung ra, tống ông Weasley , Fred, George và Ron ra cùng vơi một đám mây gạch vụn và bần mạt cưa. Dì Petunia thét lên và ngã bật ra té xuống cái bàn để uống cà phê. Dượng Vernon kịp đỡ dì Petunia trước khi dì lăn xuống sàn nhà, há hốc mồm, thở hổn hển, trừng mắt ngó và nói không nên lời với cha con nhà Weasley , người nào người nấy đầu tóc đều đỏ hoe, kể cả Fred và George , hai đứa giống hệt nhau đến cái tàn nhang chót.

Ông Weasley cũng thở hổn hển, vừa phủi tro bụi bám trên cái áo chùng màu xanh lá cây của ông, vừa đeo cặp mắt kiếmg ngay ngắn lại:

“Tốt hơn rồi! A, chắc hẳn ông bà chị đây là dì dượng của cháu Harry hả?”

Ông Weasley di chuyển cái thân hình gầy gò cao lêu nghêu và sói sọi về phía dượng Vernon , bàn tay ông giơ thẳng ra, nhưng dượng Vernon lùi lại nhiều bước, kéo theo dì Petunia . Dượng Vernon không thể thốt lên được lời nào. Bộ com-lê bảnh nhất của dượng phủ đầy bụi vụn vôi vữa. Bụi bám cả trên mái tóc và râu ria khiến cho dượng trông có vẻ như vừa già thêm ba chục tuổi.

Ông Weasley hạ tay xuống, ngoảnh nhìn lại cái lò sưởi banh ta lông:

“Ơ... Thiệt tình... xin l

Trang: [<] 1,21,22,[23],24,25,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):