ng đánh giá con người dựa theo cái xe mà họ lái to cỡ nào và mắc bao nhiêu. Nhưng Harry ngờ rằng nếu mà ông Weasley có lái một chiếc xe hơi xịn hiệu Ferrari, thì cũng chưa chắc được dượng Vernon đánh giá cao.
Gần hết buổi trưa đó Harry ở miết trong phòng ngủ của mình. Nó không thể nào chịu đựng được cảnh dì Petunia cứ chốc chốc lại dòm qua khe màn cửa nhìn ra đường như thể mới được nghe thông báo rằng có một con tê giác đã sổng chuồng. Cuối cùng, lúc 5 giờ kém 15, Harry đi xuống cấu thang, vào phòng khách.
Dì Petunia đang dựng thẳng mấy cái gối dựa lên với một vẻ bất đắc dĩ. Dượng Vernon thì giả đò đọc báo, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của dượng không hề chuyển động, và Harry chắc mẻm là dượng đang thực sự cố hết sức để lắng nghe âm thanh của một chiếc xe hơi đang đến gầnk. Dursley thì cố nhét toàn thân nó cho lọt vô cái ghế bành, những ngón tay ú na ú nần của nó luồn xuống dưới, ôm chặt cái mông. Harry không thể chịu được sự căng thẳng: nó bỏ căn phòng đi ra và đến ngồi trên bậc thềm của hành lang dẫn đến cửa ra vào, mắt ngó chừng đồng hồ và tim đập dồn dập vì hồi hộp và lo lắng.
Nhưng năm giờ… rồi quá năm giờ... Dượng Vernon , toát mồ hôi trong bộ com-lê của dượng, phải mở cửa chính, thò đầu ra dáo dác nhòm lên nhòm xuống con đường, rồi nhanh chóng thụt đầu vô. Dượng sừng sộ với Harry :
“Họ tới trễ quá đó!”
Harry nói:
“Cháu không biết. Có thể... ơ... tại kẹt xe... hay có chuyện gì đó.”
Năm giờ mười... rồi năm giờ mười lăm... Harry bắt đầu cảm thấy bây giờ chính nó cũng bắt đầu lo lắng. Lúc năm giờ rưỡi, nó nghe dượng Vernon và dì Petunia nói chuyện rù rì một cách căng thẳng với nhau trong phòng khách:
“Thật không biết nể nang ai hết.”
“Lỡ như chúng ta có một cái hẹn với ai khác thì sao?”
“Có lẽ họ tưởng là họ đến trễ thì chúng ta sẽ mời họ ăn tối luôn chắc!”
“Hừm, đừng có mà hòng.”
Dượng Vernon nói, Harry nghe tiếng dượng đứng lên và bắt đầu đi qua đi lại trong phòng khách:
“Họ sẽ nhận thằng nhỏ và đem đi, sẽ không có chuyện cà kê dê ngỗng ở đây. Đó là nói chuyện họ có đến ấy. Không chừng họ nhầm ngày. Anh dám nói loại người như họ không biết đến cái sự đúng giờ. Cho dù là lý do đó hay vì họ lái một chiếc xe cà tàng đang bị hỏng... ÁÁÁÁAAAAAAAAA!”
Harry nhảy dựng lên. Từ bên kia cánh cửa phòng khách vọng ra tiếng gào của cả ba người nhà Dursley đang cuống cuồng hoảng hốt bấn loạn ở một góc phòng. Chỉ trong tích tắc sau đó là Dursley phóng như bay ra hành lang với vẻ kinh hoàng lộ rõ trên nét mặt.
Harry hỏi:
“Cái gì vậy? Có chuyện gì vậy?”
Nhưng Dursley không có vẻ gì là còn có thể mở miệng ra nói được. Hai tay vẫn còn vòng ôm đít, nó lạch bạch đi thiệt nhanh vô trong nhà bếp. Harry vội vã đi vô phòng khách.
Ở đó, từ đằng sau cái lò sưởi đã bị bịt kín lại bằng ván, vốn chỉ còn mấy cục than giả gắn điện ở phía trước, những tiếng giộng thình thịch và những tiếng cào xột xoạt vang lên không ngớt.
Dì Petunia đã lùi lại sát tường, hoảng sợ, ngó trừng trừng cái lò sưởi đã bị xây bít, thở hổn hển:
“Cái gì vậy? Cái gì vậy anh Vernon ?”
Nhưng mà họ chỉ bị hoang mang trong vài giây mà thôi. Từ bên trong lò sưởi vang lên tiếng nói:
“Ui da! Fred! Đừng... trở lại, trở lại đi, có sự nhầm lẫn gì đây nè... biểu
Trang:
[<] 1,
20,
21,[22],
23,
24,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):