ói với bồ là đừng có chọc giận mụ Rita Skeeter ! Mụ sẽ tô vẽ bồ thành một thứ… một thứ con gái lẳng lơ!”
Hermione hết tỏ ra ngạc nhiên và bắt đầu sặc vì cười. Cô bé lặp lại:
“Con gái lẳng lơ hả?”
Cô bé liếc Ron, người run lên vì những tiếng cười khúc khích bị nén lại.
Hai tai của Ron đỏ lên, nó chống chế:
“Đó là má mình gọi họ như vậy.”
Hermione vẫn cười hì hì, quẳng tờ Tuần san Nữ phù thủy sang cái ghế trống bên cạnh.
“Nếu đó là cái hay nhất mà mụ Rita có thể làm, thì quả thật dạo này mụ bất tài quá rồi. Thiệt là một đống rác cũ!”
Cô bé nhìn qua phía đám học sinh nhà Slytherin ngồi bên kia phòng học, cả lũ đang theo dõi Harry và Hermione tỉ mỉ xem hai đứa nó có buồn bực tức giận vì bài báo không. Hermione bèn tặng chúng một nụ cười chế nhạo và một cái vẫy tay, rồi cô bé cùng với Harry và Ron bắt đầu lôi ra các nguyên liệu mà tụi nó cần để bào chế món Thuốc Tăng Trí.
Mười phút sau, lúc đang cầm chày giã một chén bọ hung, Hermione nói:
“Coi vậy, cũng có chỗ mắc cười! Làm sao mà mụ Rita biết được ta?...”
Ron hỏi ngay:
“Biết cái gì? Bồ chưa từng pha chế ra cái món Tình dược đó mà, hay là có thiệt!”
“Đừng có ngu!”
Hermione nạt Ron, rồi lại tiếp tục giã chén bọ hung:
“Không, chẳng qua là… làm sao mà mụ ấy biết Viktor mời tôi đến thăm anh ấy vào mùa hè?”
Hermione đỏ bừng gương mặt khi nói ra điều này và cố ý tránh ra ánh mắt của Ron.
Ron làm rớt cái chày của nó, gây nên một tiếng coong thiệt lớn.
“Cái gì?”
Hermione nói lí nhí:
“Anh ấy đã đề nghị với mình sau khi kéo mình ra khỏi hồ. Ngay sau khi ảnh vứt được cái đầu cá mập đi. Bà Pomfrey đưa cho ảnh với mình mỗi người một tấm chăn và ảnh… đại khái là kéo mình ra một chỗ cách xa ban giám khảo để khỏi bị họ nghe thấy, và ảnh nói nếu mình không bận làm gì trong kỳ nghỉ hè, thì mình có muốn…”
“Và, bồ nói sao?”
Ron đã lượm cái chày của nó lên, và nghiến nó trên mặt bàn, cách cái cối của nó một tấc rưỡi, bởi vì mắt nó đang nhìn Hermione chằm chằm.
Hermione vẫn nói tiếp:
“Và anh ấy đúng là có nói ảnh chưa bao giờ có cảm xúc giống như vậy với bất cứ người nào khác.”
Mặt Hermione bây giờ đỏ đến nỗi Harry cảm thấy được cả sức nóng từ gương mặt Hermione tỏa ra.
“Nhưng mà làm sao mụ Rita Skeeter lại có thể nghe anh ấy nói há? Mụ đâu có mặt ở đó… hay là có? Hổng lẽ mụ cũng có một tấm Áo khoác Tàng hình ? Hay có lẽ mụ đã lẻn vào sân trường để xem cuộc thi đấu…”
Ron vẫn dộng cái chày xuống mặt bàn mạnh đến nỗi cái bàn suýt mẻ, nó lặp lại:
“Vậy chứ bồ nói sao?”
“À, mình mải lo nhìn xem bồ với Harry có ổn không…?”
Một giọng nói lạnh như băng cất lên sau lưng ba đứa làm tụi nó giật bắn người lên:
“Cô Granger à, dù cho đời sống xã hội của cô chắc chắn hấp dẫn đi nữa, thì tôi cũng phải yêu cầu cô đừng thảo luận đề tài đó trong lớp học của tôi. Trừ nhà Gryffindor mười điểm.”
Thầy Snape đã lướt nhẹ tới bàn của tụi nó trong khi tụi nó còn đang mải mê chuyện trò. Cả lớp bây giờ đều ngoái đầu lại phía tụi nó. Malfoy liền tranh thủ cơ hội này mà nhá lên cái phù hiệu POTTER THÚI HOẮC ngang qua căn phòng về phía Harry .
Vớ l
Trang:
[<] 1,
267,
268,[269],
270,
271,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):