Ring ring
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y tờ Tuần san Nữ phù thủy , thầy Snape nói thêm:

“À… lại thêm chuyện đọc lén tạp chí dưới bàn học nữa à? Trừ thêm mười điểm nữa của nhà Gryffindor … Ôi nhưng mà dĩ nhiên…”

Đôi mắt đen của thầy Snape long lên khi ngó thấy bài báo của Rita Skeeter .

“… dĩ nhiên là Potter phải theo dõi sát những mẩu tin báo chí về nó chứ…”

Căn hầm rung lên vì tiếng cười của đám học sinh nhà Slytherin , và một nụ cười khó chịu làm cong làn môi mỏng của thầy Snape . Để làm cho Harry điên tiết lên, thầy Snape bắt đầu đọc to bài báo.

“Nỗi khổ tâm thầm kín của Harry Potter … Ái chà chà…, Potter à, trò đang bị khó ở ra sao đó… Một thiếu niên, có lẽ không giống một thiếu niên nào khác.”

Harry có thể cảm thấy gương mặt nó nóng bỏng. THầy Snape ngừng lại ở cuối mỗi dòng để cho bọn Slytherin đệm vô một tràng cười hô hố. Bài báo bị thầy Snape đọc lên nghe chướng tai hơn tới mười lần. Ngay cả Hermione bây giờ cũng đỏ lên như gấc chín.

“…những người mong muốn điều lành cho Harry Potter hẳn hy vọng rằng, lần sau, cậu sẽ dâng tặng trái tim mình cho một ứng viên xứng đáng hơn. Thiệt là cảm động.”

Thầy Snape nhếch mép cười khinh bỉ, cuộn tờ tạp chí lại và những tràng cười phá lên tiếp tục vang ra từ đám Slytherin .

“Chà. Tôi cho rằng tốt nhất là nên chia ba trò ra, để cho các trò chú tâm vô các món thuốc hơn cuộc đời tình ái lăng nhăng của các trò. Weasley , trò ngồi tại chỗ. Trò Granger , ra ngồi đằng kia, bên cạnh trò Parkinson. Còn trò, Potter… cái bàn đặt trước bàn của tôi, đi, ngay bây giờ.”

Harry tức giận quẳng mớ nguyên liệu và cái cặp của nó vô cái vạc và kéo lê tới trước căn hầm, chỗ cái bàn trống. Thầy Snape đi theo nó, ngồi vô cái bàn giáo viên và ngắm Harry lấy các thứ trong cái vạc của nó ra. Nhất quyết không nhìn thầy Snape, Harry lại cặm cụi giã tiếp cái chén bọ hung, tưởng tượng ra gương mặt thầy Snape dưới từng cú chày nện xuống.

Khi cả lớp đã ổn định lại, thầy Snape lặng lẽ nói:

“Tất cả những trò báo chí săm soi này dường như thổi phồng thêm cái đầu vốn đã bự của trò, Potter há?”

Harry không trả lời. Nó biết thầy Snape đang thử khiêu khích nó. Trước đây thầy đã làm như vậy. Chắc chắn là thầy đang hy vọng kiếm ra được một cái cớ để trừ của nhà Gryffindor thêm năm chục điểm nữa trước khi hết tiết học.

“Có lẽ trò đang nỗ lực dưới cái ảo tưởng là cả thế giới phù thủy đều mê trò.”

Thầy Snape tiếp tục nói bằng giọng nhỏ rí để không ai khác có thể nghe thấy (Harry thì không ngừng dộng chày vô cối bọ hung của nó, mặc dù nó đã dằn chúng thành một thứ bột rất mịn rồi)

“Nhưng mà tôi chấp hết những hình ảnh của trò xuất hiện bao nhiêu lần trên báo chí. Đối với tôi, Potter à, trò chẳng là cái gì khác hơn một thằng con nít kinh tởm coi mọi thứ luật lệ qui định đều dưới tầm của nó.”

Harry xúc bột bọ hung vô trong cái vạc và bắt đầu cắt củ gừng. Tay nó hơi run nhẹ vì cơn phẫn nộ, nhưng nó vẫn giữ cho mắt nó nhìn xuống, như thể nó không hề nghe những gì thầy Snape đang nói với nó.

Thầy Snape tiếp tục nói với một giọng nhẹ nhàng hơn nhưng mà nguy hiểm hơn.

“Cho nên tôi có lời khuyên tử tế cho trò, Potter à. Cho dù có là một thứ tiếng tăm tầm cỡ đầu kim gút hay cỡ nào đi chăng nữa… nếu tôi mà bắt được trò đột nhập vào văn phòng tôi một lần nữa…”

Qu

Trang: [<] 1,268,269,[270],271,272,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):