n béng đi trò giả câm giả điếc từ nãy giờ, Harry tức tối nói:
“Con chưa từng léo hánh tới gần văn phòng của thầy bao giờ.”
Đôi mắt đen không lường được ý của thầy Snape dò xét gương mặt Harry :
“Da rắn ráo. Cỏ mang cá. Cả hai thứ đều lấy từ kho nguyên liệu riêng của ta, và ta biết là ai ăn cắp chúng.”
Harry trừng mắt nhìn lại thầy Snape , nhất định không chớp mắt hay tỏ ra biết lỗi. Sự thật là Harry không hề ăn cắp thứ nào trong hai món đó của thầy Snape . Da rắn ráo là do Hermione chôm của thầy hồi tụi nó học năm thứ hai – tụi nó cần món đó để bào chế món thuốc Đa dịch – và hồi đó tuy thầy Snape luôn nghi ngờ Harry , nhưng thầy không bao giờ có thể chứng minh được. Còn cỏ mang cá thì, dĩ nhiên, do Dobby nhón một tí.
Harry trắng trợn nói dối:
“Con không hiểu thầy đang nói cái gì.”
Thầy Snape rít lên:
“Trò đã ra khỏi giường ngủ vào cái đêm mà văn phòng ta bị đột nhập. Ta biết điều đó, Potter à. Giờ đây, có thể Moody Mắt-Điên đã gia nhập câu lạc bộ những người ái mộ trò, nhưng ta cũng vẫn sẽ không bỏ qua hành vi của trò đâu! Đi lêu bêu vô văn phòng ta một lần nữa vào ban đêm thì trò, Potter à, đừng có trách ta đó!”
Harry lạnh nhạt đáp:
“Dạ.”
Nó quay lại công việc cắt củ gừng:
“Con sẽ dộng điều đó vô đầu nếu con có bao giờ muốn đi tới đó.”
Mắt thầy Snape lóe lên. Thầy thọc một bàn tay vô cái túi áo chùng đen của thầy. Trong một thoáng hoang mang, Harry nghĩ thầy Snape sắp rút ra cây đũa phép để nguyền rủa nó. Nhưng rồi Harry thấy thầy Snape rút ra một cái chai thủy tinh nhỏ đựng một thứ thuốc trong veo tuyệt đối. Harry trợn mắt nhìn cái đó.
Mắt thầy Snape lại long lên nguy hiểm, thầy nói:
“Trò có biết cái này không, Potter?”
Harry đáp, lần này hoàn toàn thành thực:
“Không.”
Giọng thầy Snape vang lên hết sức nham hiểm:
“Đây là Veritaserum – một thứ Chân dược mạnh đến nỗi chỉ cần ba giọt là đủ làm cho trò trút ra những bí mật sâu kín nhất cho cả lớp này cùng nghe. Hiện giờ việc sử dụng thuốc này được kiểm soát rất chặt chẽ bằng những hướng dẫn của Bộ Pháp Thuật. Nhưng mà trừ khi trò liệu hồn trò, nếu không thì trò có thể thấy bàn tay ta nhễu gọn món thuốc này – thầy nhè nhẹ lắc cái chai thủy tinh – vô món nước bí rợ trò uống mỗi tối. Và rồi, Potter à… rồi ta sẽ tìm ra được sự thật là trò có từng léo lánh đến văn phòng ta lần nào chưa.”
Harry không nói gì. Nó lại quay về tỉ mẩn xắt củ gừng, cầm con dao lên, một lần nữa bắt đầu xắt gừng thành từng lát mỏng. Nó không thích tiếng Chân Dược đó chút nào, nó cũng không muốn tạo dịp cho thầy Snape cho nó nếm thử một chút. Nó kềm lại một cơn rùng mình khi nghĩ đến điều gì có thể bật ra khỏi miệng nó nếu như thầy Snape cho nó uống Chân Dược… Ngoài chuyện khiến cho cả đống người bị vạ lây – trước tiên là Hermione và Dobby – nó cũng còn cả đống chuyện khác mà nó muốn giấu đi… như cái chuyện nó liên lạc với chú Sirius … và – ruột gan nó quặn lên với ý nghĩ này – cảm xúc của nó về Cho… Nó cho mớ gừng xắt nhuyễn vô trong vạc, và tự hỏi nó có nên bắt chước thầy Moody và từ này chỉ uống cái be sành riêng của mình mà thôi không.
Có một tiếng gõ cửa phòng học. Thầy Snape nói, giọng bình thường:
“Mời vào.”
Lớp học nhìn quanh khi thấy ông Karkaroff bước vào.
Trang:
[<] 1,
269,
270,[271],
272,
273,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):