XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i mắt thâm quầng:

“Mấy giờ rồi?”

Harry coi đồng hồ, rồi nhớ ra cái đồng hồ đã chết từ khi bị ngâm cả tiếng trong nước.

“Bây giờ là ba giờ rưỡi.” Hermione đáp.

“Bây giờ thì các cháu nên trở về trường.” chú Sirius vừa nói vừa đứng lên. “Nghe chú dặn đây…” Chú nghiêm nghị nhìn Harry . “Chú không muốn cháu cứ phải trốn ra khỏi trường để thăm chú. Cháu chỉ cần gởi vài chữ tới đây cho chú. Chú cũng muốn biết thêm nếu có chuyện gì lạ. Nhưng cháu đừng tự ý ra khỏi Hogwarts , đó là cơ hội lý tưởng cho kẻ nào đó muốn tấn công cháu.”

“Cho tới giờ không có ai định tấn công cháu, trừ một con rồng và hai con thủy quái.”

Harry trả lời nhưng bị chú Sirius quắc mắt nhìn giận dữ:

“Không cần phải lo cho chú… Chú chỉ yên tâm khi cuộc thi đấu này kết thúc, chăc cũng phải tới tháng Sáu. Và nhớ là khi các cháu nói chuyện với nhau, hãy gọi chú là Snuffles ( có nghĩa là “Khịt khịt!” ) nhớ chưa?”

Chú Sirius đưa cho Harry cái khăn đã hết thức ăn và bình rượu đã rỗng, rồi tới bên con Buckbeak, vỗ nhẹ tạm biệt nó. Xong chú nói:

“Chú sẽ đi cùng các cháu tới ven làng, để coi có mượn đỡ được tờ báo nào không.”

Trước khi ra khỏi hang, chú biến thành con chó đen khổng lồ và cùng cả bọn đi xuống sườn núi, băng ngang qua một bãi sỏi đá lổn nhổn và trở lại gò đất. Tới đó, chú cho phép từng đứa nó vỗ nhẹ lên đầu chú để chào tạm biệt, rồi quay đi và chạy mất hút trên con đường vòng quanh làng. Harry, Ron và Hermione cùng trở vào làng Hogsmeade và đi về Hogwarts .

Ron nói khi cả bọn đang trên đường về tòa lâu đài:

“Không biết anh Percy có biết hết những chuyện trời ơi về ông Crouch không. Nhưng có lẽ ảnh cũng không cần biết… Biết rồi có khi lại càng làm cho ảnh ngưỡng mộ ổng nhiều hơn. Phải rồi, anh Percy thì khoái mấy vụ nguyên tắc lắm. Mà chú Sirius vừa nói là ông Crouch không chịu nương tay với cả con trai mình.”

Hermione gắt lên,

“Anh Percy sẽ không bao giờ giao nộp bất cứ người thân nào của ảnh cho bọn giám ngục.”

“Ai mà biết được.” Ron trả lời. “Nếu như ảnh cho là mình đang cản trở con đường thăng quan tiến chức của ảnh… Anh Percy thì đúng là nhiều tham vọng bồ biết mà…”

Tụi nó bước lên những bậc thềm bằng đá đến cửa Tiền sảnh, nghe phảng phất mùi thơm ngon của bữa ăn chiều tỏa ra từ Đại sảnh.

“Tội nghiệp chú Khụt khịt.” Ron vừa nói vừa hít mạnh .”Chú ấy ắt là thương bồ ghê lắm đó, Harry… Cứ tưởng tượng coi, phải sống bằng thịt chuột…”





Chương 28 Cơn điên của ông Crouch





Harry, Ron và Hermione trèo lên Trại cú sau bữa ăn sáng Chủ nhật để gởi cho anh Percy một lá thư, hỏi theo gợi ý của chú Sirius , là gần đây ảnh có thấy ông Crouch không. Tụi nó xài con Hermione , bởi vì tính từ lần đưa thư trước tới nay nó ở không cũng khá là lâu rồi. Dõi nhìn theo nó bay mất hút bên ngoài cửa sổ Trại Cú xong, cả bọn kéo nhau xuống nhà bếp để tặng cho Dobby đôi vớ mới.

Lũ gia tinh chào đón bọn chúng hết sức nồng nhiệt, cúi gập người xuống và nhụn nhẹ một cái, lăng xăng chạy đi pha trà. Dobby cảm động đến mức thiếu chút xíu nữa là ngất xỉu khi thấy món quà.

“Cậu Harry Potter quá tốt với Dobby !”

Nó vừa kêu the thé vừa quẹt nước mắt đầm đìa tuôn ra từ hai con mắt bự thô lố. Harry nói:



Trang: [<] 1,279,280,[281],282,283,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):