in tưởng giao cho Winky .. híc… điều quan trọng nhất… híc… điều bí mật nhất.”
Harry hỏi:
“Bí mật gì?”
Nhưng Winky lắc đầu nguầy nguậy, càng làm đổ thêm nhiều bia bơ xuống người nó:
“Winky giữ… híc… những bí mật của ông chủ.”
Winky chợt nói năng hung hăng, càng chếnh choáng lảo đảo hơn, hai mắt long lên, dữ tợn nhìn Harry :
“Chính mày, mày đang… híc… xía vô.”
Dobby tức giận nói:
“Winky không được ăn nói như vậy với cậu Harry Potter ! Cậu Harry Potter dũng cảm và cao quý không thèm xía vô chuyện người khác!”
“Nó đang xía mũi vô chuyện riêng… híc… và bí mật… hic… của ông chủ… híc… Winky là một gia tinh tốt… híc… Winky kín miệng… híc… người ta đang tìm cách… híc… xoi mói và xen vào… híc…”
Winky cụp mắt lại và đột nhiên, không ai ngờ, nó té khỏi cái ghế và rớt vô lò sưởi, ngáy khò khò. Cái vỏ chai bia bơ lăn lông lốc trên sàn nhà lát đá. Một nửa tá gia tinh lật đật chạy tới, nhìn nó với vẻ chán ghét. Một đứa lượm cái vỏ chai lên, mấy đứa kia lấy một cái khăn trải bàn in hình carô lớn, sạch và trùm Winky lại, ém kỹ các mép, để không ai nhìn thấy nó nữa.
Một con gia tinh đứng bên cạnh lắc đầu và trông có vẻ hết sức xấu hổ, the thé nói:
“Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để cho quý cô, quý cậu phải nhìn thấy cảnh này! CHúng tôi hy vọng quý cô cậu không đánh giá chúng tôi tệ như Winky !”
Hermione tức điên lên:
“Đó là vì Winky đang đau khổ! Tại sao các bạn không cố làm cho Winky vui lên thay vì gói chị ấy lại?”
Một con gia tinh cúi gập người xuống thật thấp một lần nữa rồi nói:
“Xin cô bỏ quá cho, nhưng gia tinh không có quyền đau khổ khi có việc nhà để làm và có chủ để hầu hạ.”
Hermione kêu lên: “trời đất ơi! Hỡi các bạn, hãy nghe tôi nói! Các bạn cũng có quyền buồn như những phù thủy chứ! Các bạn có quyền đòi lương, ngày nghỉ và áo quần tử tế, các bạn không bị bắt buộc phải làm tất cả những việc người ta sai bảo – hãy noi theo Dobby !”
Dobby lầm bầm, vẻ hoảng sợ:
“Cô làm ơn đừng có nhắc tới Dobby .”
Những nụ cười vui vẻ tắt vụt trên mặt bọn gia tinh đang ở trong bếp. Đột nhiên chúng nhìn Hermione như thể cô bé bị điên hay là một kẻ nguy hiểm.
Một con gia tinh đứng sát nách Harry rít lên:
“Chúng tôi cho các cô cậu thêm thức ăn đây!”
Rồi nó ấn mạnh vào hai cánh tay của Harry một khúc giò mập ù, một chục bánh ngọt, một mớ trái cây.
“Tạm biệt!”
Lũ gia tinh bao quanh Harry, Ron và Hermione , dùng tay đẩy vô eo của ba đứa nó và đuổi tụi nó ra khỏi nhà bếp.
“Cậu Potter ơi, cám ơn cậu cho đôi vớ!”
Dobby kêu lên thống thiết từ cái lò sưởi. Bên cạnh nó là cái đống chăn lùm xùm Winky .
“Bồ không giữ mồm giữ miệng được sao, Hermione?”
Ron giận dữ nói khi cánh cửa nhà bếp đóng sầm lại sau lưng bọn nó.
“Bây giờ chúng không muốn bọn mình tới nữa rồi! Tụi mình làm sao gặp được Winky để có thêm tin tức về ông Crouch đây!”
Hermione chế giễu nó:
“Chà, bồ làm như bồ quan tâm tới chuyện đó lắm vậy! Bồ chỉ muốn tới đó để ăn thôi!”
Ngày hôm sau mới thiệt là bực mình. Trong phòng sinh hoạt chung, Ron và Hermione vừa làm bài tập vừa cãi nhau. Quá mệt với hai đứa nó, nên chiều hôm đó, Harry một mình đem thức
Trang:
[<] 1,
281,
282,[283],
284,
285,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):