pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
“Bạn đã cứu sống mình bằng nắm cỏ mang cá đó, thiệt mà Dobby , chính bạn đã cứu mình.”

Ron ngó quanh lũ gia tinh đang cúi mình và tươi cười rạng rỡ. Nó hỏi:

“Cái bánh kem dài dài đó có còn nữa không?”

Hermione bực bội cự nự:

“Bồ mới ăn sáng mà!”

Nhưng bốn con gia tinh đã ào ào khiêng tới một cái mâm bằng bạc bự chảng đựng đầy bánh kem.

Harry thì thầm:

“Tụi mình phải lấy một mớ để gởi cho chú Khịt khịt .”

“Ý hay đó.” Ron nói. “Cho con Heo có chuyện để làm.”

“Các bạn có thể cho tụi này thêm một ít đồ ăn được không?”

Lũ gia tinh sung sướng gập người lại rồi hối hả chạy đi lấy thêm.

“Dobby ơi, chị Winky đâu?”

Hermione vừa hỏi vừa ngó quanh quất.

Dobby nói khẽ, hai tai hơi cụp xuống:

“Winky đang ở đằng kia, bên lò sưởi đó, thưa cô.”

Hermione kêu lên khi cô bé nhìn ra được Winky .

“Mèn ơi!”

Harry cũng nhìn về phía lò sưởi. Winky đang ngồi trên cái ghế đẩu như lần trước, nhưng bây giờ nó lại chẳng ngó ngàng gì đến bản thân nó cả, trông nó dơ hầy đến nỗi thoạt nhìn không phân biệt được nó với bức tường gạch ám khói ở đằng sau lưng. Quần áo Winky nhớp nháp và tả tơi. Nắm chặt trong tay chai bia bơ, nó ngồi chếnh choáng trên ghế và ngó chăm chăm vô lò sưởi. Lúc tụi Harry, Ron và Hermione nhìn nó, Winky nấc lên một cái thiệt lớn.

Dobby thì thầm với Harry :

“Dạo này Winky nốc hết sáu chai một ngày.”

Harry nói:

“Vậy hả, nhưng cái thứ bia bơ ấy đâu có mạnh lắm đâu.”

Nhưng Dobby lắc đầu nói:

“Thưa cậu ,thứ đó thì hơi mạnh đối với một con gia tinh.”

Winky lại nấc lên một lần nữa.Những con yêu tinh khiêng bánh bơ lúc nãy quay lại nhìn Winky đầy vẻ chê trách rồi bỏ đi làm việc.

“Cậu Potter có biết không, Winky đang đau khổ.”

Dobby buồn bã thì thầm với Harry :

“Winky muốn về nhà. Winky vẫn cứ nghĩ là ông Crouch là ông chủ của nó, và Dobby này nói gì cũng không thuyết phục được Winky là giờ đây giáo sư Dumbledore mới là chủ của nó.”

Một ý nghĩ chợt lóe lên, Harry bước tới bên Winky , cúi xuống nói với nó:

“Winky nè, chắc chị biết ông Crouch đang bận bịu chuyện gì đó, phải không? Bởi vì ổng đã thôi không tới đây để chấm thi cho cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật .”

Mắt của Winky chớp chớp. Hai tròng mắt bự tổ bố của nó nhìn chòng chọc vào Harry. Nó lại lảo đảo một chút rồi nói:

“Ô… ông chủ không… híc… tới đây nữa?”

“Ừ, tụi này không thấy ổng kể từ sau vòng thi thứ nhất.Tờ Nhật báo Tiên tri nói là ổng bị bệnh.”

Winky lại càng chếnh choáng hơn, nó nhìn chăm chăm Harry , mắt mờ lệ:

“Ông chủ… híc… bệnh?”

Môi dưới của nó run run:

“Nhưng mà bọn này không chắc là tin đó đúng.”

Hermione vội nói.

Con gia tinh khóc thút thít:

“Ông chủ đang cần… híc… Winky ! Ông chủ không thể … híc… tự xoay sở… híc… một mình…”

Hermione nghiêm nghị nói:

“Nhiều người khác cũng phải tự làm lấy việc nhà của mình mà Winky .”

“Winky … híc… đâu chỉ làm việc nhà cho ông chủ!”

Winky phẫn nộ kêu lên the thé, nó lại càng lảo đảo dữ, làm đổ chai bia bơ xuống cái áo vốn đã đen xì.

“Ông chủ đang… híc… t

Trang: [<] 1,280,281,[282],283,284,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):