ột con Đào mỏ. Con Đào mỏ này thò mõm vô tai của Harry và hít hửi một cách hết sức nhiệt tình. Trông nó thiệt là âu yếm.
Lão Hagrid ngó xuống cái thùng cây thưa, nói:
“Khoan đã… còn dư một con Đào mỏ ở đây… thiếu ai vậy? Hermione đâu rồi?”
Ron đáp:
“Dạ , bạn ấy phải đi bệnh thất ạ.”
Harry thì thầm:
“Tụi con sẽ giải thích sau.”
Pansy đang dỏng tai nghe ngóng.
Không thể chối cãi rằng đây là buổi học vui nhất mà tụi nó từng được học về cách Chăm sóc Sinh vật Huyền bí . Lũ Đào mỏ cứ lặn xuống rồi trồi lên trong vạt đất bị đào xới, như thể đó là vũng nước. Mỗi con trồi lên xong là chạy ngay nháo nhào đến đứa học trò đã chọn và thả nó ra để nhả một đồng tiền vàng vô tay đứa học trò đó. Con Đào mỏ của Ron làm việc rất hăng hái và có hiệu quả, chẳng mấy chốc nó đã nhả đầy đồng vàng lênn đùi Ron:
Khi con Đào mỏ của Ron lại chui xuống đất, Ron vừa phủi đất trên vạt áo của nó vừa háo hức hỏi:
“Tụi con có thể mua mấy con này nuôi làm thú kiểng không thầy Hagrid ?”
Lão Hagrid nhe răng cười:
“Má của trò sẽ không thấy đó làm vui lắm đâu, Ron ạ. Lũ Đào mỏ này sẽ sục sạo khắp nhà cho mà coi.”
Lão Hagrid đi vòng qua vạt đất trong khi mấy con Đào mỏ vẫn cứ tiếp tục chui xuống đất sục sạo, lão nói thêm:
“Bây giờ thì lũ Đào mỏ cũng đã tìm được gần hết của cải được chôn giấu rồi đó. Tôi chỉ chôn có một trăng đồng vàng thôi. A kìa, cháu Hermione !”
Hermione đang đi về phía lão, băng qua bãi cỏ. Tay của cô bé bị băng bó chằng chịt và cô bé có vẻ khốn khổ vô cùng. Pansy Parkinson nheo mắt theo dõi Hermione .
Lão Hagrid nói:
“Thôi, chúng ta hãy coi thử các trò làm ăn sao rồi. Đếm mấy đồng tiền vàng mà các trò thu được nhé!”
Lão Hagrid nheo đôi mắt đen nhánh của lão lại, nói thêm:
“Mà đừng có hòng chôm chỉ đồng nào đó, Goyle à. Đây là những đồng tiền âm phủ, vài tiếng đồng hồ sau là chúng tự biến mất hết.”
Goyle trút hết các túi áo của nó ra, mặt mày sưng sỉa hết chỗ nói. Rốt cuộc hóa ra là con Đào mỏ của Ron thành công nhất, cho nên lão Hagrid thưởng cho nó một miếng sôcôla bự tổ chảng mua ở tiệm Công tước mật. Chuông reo vang qua sân trường réo bọn trẻ về ăn trưa. Cả lớp kéo nhau về tòa lâu đài, ngoại trừ Harry, Ron và Hermione. Ba đứa ở lại giúp lão Hagrid nhốt lũ Đào mỏ vô thùng của chúng. Harry để ý thấy bà Maxime đang quan sát tụi nó từ cửa sổ toa xe – nhà ở của bà.
Lão Hagrid ân cần hỏi:
“Tay của con bị làm sao vậy, Hermione ?”
Hermione kể cho lão Hagrid nghe về lá thư thù ghét mà cô bé nhận được hồi sáng nay, và về cái phong bì đầy mủ Củ U.
Lão Hagrid nhìn xuống cô bé, dịu dàng bảo:
“À, đừng có lo. Bác nhận được vài lá thư kiểu đó sau khi mụ Rita Skeeter viết bài báo về má của bác. Nào là ‘mày là một con quái vật và mày phải bị đuổi cổ đi’, ‘má mày giết người vô tội và nếu mày có chút liêm sỉ nào thì mày nên nhảy xuống hồ cho rồi!”
Hermione trông hốt hoảng:
“Thiệt hả bác?”
Lão Hagrid nhấc mấy cái thùng thưa đựng lũ Đào mỏ chất dựa vô tường căn chòi của lão, và nói:
“Chứ sao. Họ là đồ dã tâm độc địa. Con mà còn nhận được loại thư đó nữa thì đừng thèm mở ra. Cứ liệng phứt chúng vô lửa là xong.”
Khi ba đứa đi trở
Trang:
[<] 1,
284,
285,[286],
287,
288,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):