phát chán ngấy cái chuyện phân trần với mọi người rằng Hermione không phải là bồ của nó.
Nó nói với Hermione :
“Dù sao thì chuyện đó cũng xẹp xuống thôi. Miễn là mình phớt lờ đi… Lần trước người ta cũng đã phát chán những gì mụ ấy viết về mình…”
Hermione tức giận nói:
“Mình muốn biết làm sao mà mụ ta nghe được những cuộc trò chuyện riêng tư khi mà mụ ta bị coi như cấm cửa ở trong sân trường Hogwarts .”
Sau buổi học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám kế tiếp, Hermione ở lại để hỏi giáo sư Moody điều gì đó. Tụi học sinh còn lại thì rất háo hức rời khỏi lớp học; thầy Moody đã cho tụi nó làm một bài kiểm tra khó giàn trời về cách bẻ lái bùa mê, khiến cho nhiều đứa phải ôm thương tích sơ sơ. Harry bị một ca tồi tệ là Tai Nhúc nhích, khiến nó phải bụm hai bàn tay úp lên tai khi bước ra khỏi lớp học.
Năm phút sau, Hermione thở hổn hển rượt theo kịp Harry và Ron ở Tiền sảnh, cô bé kéo bàn tay Harry ra khỏi một bên tai đang rọt rẹt để Harry có thể nghe được:
“Ê, mụ Rita chắc chắn là không sử dụng Áo khoác Tàng hình! Thầy Moody nói thầy không hề nhìn thấy mụ ta ở bất cứ chỗ nào gần bàn giám khảo trong bài thi thứ hai, cũng không thấy mụ lảng vảng ở đâu gần hồ hết!”
Ron nói:
“Hermione à, có cần phải nói với bồ là dẹp vụ này đi hay không?”
Hermione bướng bỉnh nói:
“Không! Mình muốn biết là làm sao mà mụ ta nghe được chuyện mình nói với Krum! Và làm sao mà mụ ta biết được chuyện về má của bác Hagrid cơ chứ?”
Harry nói:
“Không chừng mụ ta đặt máy ghi âm nghe lén bồ.”
Ron ngớ ra:
“Nghe lén? Đặt… điện thoại vô Hermione hay cái gì ấy hả?”
Harry bắt đầu giải thích cho Ron biết về những thiết bị ghi âm và những máy ghi âm bí mật được giấu kín đâu đó. Ron nghe đến mê man, nhưng Hermione ngắt ngang câu chuyện của tụi nó:
“Chẳng lẽ hai bồ chưa hề đọc Hogwarts , Một lịch sử à?”
Ron nói:
“Để làm gì chứ? Bồ đã thuộc nằm lòng hết trơn hết trọi rồi, tụi này chỉ cần hỏi bồ là xong.”
“tất cả những thứ thay thế pháp thuật mà dân Muggle xài đó – như điện , máy tính, và ra đa… tất cả những thứ đó đều bị nhiễu trong khuôn viên trường Hogwarts , bởi vì trong không trung quanh trường đã có quá nhiều Pháp thuật rồi. Không, chắc là mụ Rita có dùng phép thuật để nghe lén, mụ ta dám lắm… Nếu mà mình tìm ra được đó là phép gì… ôi, nếu mà trò đó bất hợp pháp, thì mụ sẽ biết tay mình…”
Ron hỏi Hermione :
“Chớ bộ bồ chưa có đủ chuyện để lo lắng hay sao chớ? Tụi này có cần khởi xướng theo bồ một mối thù truyền kiếp chống lại mụ Rita không?”
Hermione đốp chát lại:
“Tôi không thèm nhờ đến bồ! Tôi sẽ tự làm một mình!”
Cô bé dõng dạc bước lên cầu thang cẩm thạch, không thèm liếc nhìn lại tới một lần, Harry chắc chắn là cô bé đi lên thư viện.
Ron nói:
“Cá không? Mình dám cá với bồ là cô nàng sẽ trở lại với một thùng phù hiệu Tôi ghét mụ Rita Skeeter !”
Tuy nhiên, Hermione không thèm nhờ Ron hay Harry giúp mình mưu việc phục thù Rita Skeeter , và hai đứa nó biết ơn Hermione về việc này vô cùng, bởi vì càng đến gần lễ Phục sinh, bài tập và bài làm thêm của tụi nó chồng chất ngày càng nhiều. Harry thiệt tình kinh ngạc một cách ngưỡng mộ việc Hermione có thể làm tất cả những trò nghiên c
Trang:
[<] 1,
286,
287,[288],
289,
290,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):