The Soda Pop
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
bức tường thấp và dài khắp sân vận động, những bức tường chạy zích zắc mọi hướng và cắt nhau loạn xạ.

Harry cúi xuống xem xét bức tường gần nó nhất , nói:

“Hàng rào bằng cây bụi.”

Một giọng phấn khởi reo lên:

“Chào!”

Ông Ludo Bagman đang đứng giữa sân banh cùng Krum và Fleur . Harry và Cerdic vội kiếm đường đi tới chỗ ba người kia bằng cách trèo qua các bờ giậu. Fleur tươi cười với Harry khi nó đi tới gần. Thái độ của Fleur đối với Harry đã thay đổi hoàn toàn kể từ khi Harry cứu cô em gái của Fleur dưới hồ.

Ông Bagman vui vẻ nói khi Harry và Cerdic trèo qua bức giậu cuối cùng:

“Sao, các trò nghĩ thế nào? Những hàng giậu này mọc tốt quá hả? Để chừng một tháng thì bảo đảm lão Hagrid sẽ khiến chúng mọc cao tới sáu thước.”

Nhận thấy vẻ mặt vui-không-nổi của Cerdic và Harry , ông Bagman nhe răng cười, nói thêm:

“Đừng có lo! Cái sân vận động Quidditch của các trò sẽ trở lại bình thường ngay khi bài thi kết thúc! Giờ tôi cho các trò đoán thử coi chúng ta sẽ làm cái gì ở đây?”

Mất một lúc, không ai trả lời. Rồi… Krum càu nhàu:

“Mê lộ.”

Ông Bagman nói:

“Đúng lắm! Một mê lộ. Bài thi thứ ba thiệt tình là rất rõ ràng. Cúp Tam Pháp thuật sẽ được đặt ngay trung tâm mê lộ. Quán quân nào chạm được vô cái cúp đầu tiên thì sẽ hưởng trọn số điểm.

Fleur hỏi:

“Tụi con chĩ cần đi qua Mê lộ thôi à?”

Ông Bagman vui vẻ nói:

“Sẽ có chướng ngại vật. Ông Hagrid sẽ thả ra một số sinh vật… rồi có một số bùa chú phải giải trừ… các trò biết đó, đại loại như vậy. Nào, bây giờ những quán quân đang dẫn điểm sẽ mở đầu cuộc tiến vào mê lộ.”

Ông Bagman nhe răng cười với Harry và Cerdic , nói tiếp:

“Sau đó cậu Krum sẽ vào… rồi đến cô Delacour. Tất cả sẽ vào được hết, ngang nhau, nhưng điểm sổ thắng thua là dựa vào việc các trò vượt qua chướng ngại vật như thế nào. Chắc là vui lắm hén?”

Harry biết quá rõ các loại sinh vật mà lão Hagrid có vẻ như sẽ cung ứng cho một cuộc thi như vầy, nên nó nghĩ vui sao cho được mà vui. Tuy nhiên, nó cũng gật đầu như các quán quân khác.

“Tốt lắm… nếu các thí sinh không còn câu hỏi gì khác, chúng ta sẽ đi bộ trở lại tòa lâu đài, trời hơi lạnh…”

Ông Bagman vội vã đi bên cạnh Harry khi họ cùng bắt đầu đi qua cái mê lộ đang mọc lên ấy. Harry có cảm giác là ông Bagman sắp sửa đề nghị giúp đỡ nó một lần nữa, nhưng vừa lúc đó, Krum vỗ lên vai Harry :

“Tôi muốn nói với cậu vời lừi được không?”

Harry hơi ngạc nhiên:

“Ừ, được chứ.”

“Cậu đi rạo vứi tôi nghe?”

Harry tò mò:

“Được.”

Ông Bagman trông có vẻ hơi lo ngại:

“Tôi đợi cậu nghe, Harry ?”

Harry cố nở một nụ cười:

“Dạ, thưa ông Bagman , khỏi cần. Con nghĩ là con có thể tìm được đường trở về lâu đài, cám ơn ông.”

Harry và Krum cùng rời sân vận động với nhau, nhưng Krum không hướng về con tàu Durmstrang . Thày vì vậy, anh đi về phía khu rừng.

Khi hai người đi ngang qua căn chòi của lão Hagrid và toa xe lưu động Beauxbatons còn thắp sáng đèn, Harry hòi:

“Chúng ta đi theo hướng này để làm gì?”

Krum nói gọn:

“Không mún bị nghe lén.”

Cuối cùng, khi cả hai đến được một khoảng sân yên tĩnh trải

Trang: [<] 1,288,289,[290],291,292,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):