, hãy gởi cú đến cụ Dumbledore xác nhận lại số học sinh của trường Durmstrang sẽ tham dự cuộc thi đấu, ông Karkaroff chỉ mới nói là sẽ có mười hai…”
Harry e dè gọi:
“Thưa ông Crouch ?”
“… và rồi gởi một cú khác cho bà Maxime , bởi vì có lẽ bà muốn tăng số học sinh trong đoàn của bà lên, khi mà đoàn của ông Karkaroff đã tròn một tá… làm chuyện đó nghe, Weatherby , nghe không? Nghe không?...”
Mắt của ông Crouch lồi cả ra. Ông đứng trợn lồi mắt ra ngó cái thân cây, lẩm nhẩm không thành lời với nó. Rồi ông loạng choạng bước qua một bên và ngã quỵ xuống, Harry kêu lớn:
“Ông Crouch ơi? Ông có sao không?”
Đôi mắt của ông Crouch trợn vòng vòng. Harry ngoái lại nhìn Krum , anh đã đi theo Harry vô bụi cây và đang ngó xuống ông Crouch một cách hoảng sợ.
“Ông ta bị làm sao vậy?”
Harry lẩm bẩm:
“Không biết được. Anh làm ơn đi kiếm người đến giúp…”
“Cụ Dumbledore !”
Ông Crouch há miệng kêu lên. Ông với tay nắm chặt vạt áo chùng của Harry , kéo nó lại gần ông hơn, mặc dù mắt ông lại ngó đăm đăm đâu đó phía trên đầu Harry .
“Tôi… cần… gặp… cụ… Dumbledore …”
Harry nói:
“Dạ được. Thưa ông Crouch , nếu ông rán đứng dậy được thì chúng ta có thể đi đến…”
Ông Crouch thì thào:
“Tôi đã làm… một chuyện… ngu ngốc…”
Trông ông cực kỳ điên loạn. Mắt ông cứ đảo vòng vòng và suýt lồi hẳn ra. Một dòng nước miếng chảy xuống tới cằm. Mỗi lời ông nói ra dường như là một cố gắng hết sức mình.
“Phải … nói.. cho … cụ Dumbledore ….”
Harry nói lớn rõ ràng:
“Ông Crouch , ông hãy đứng dậy. Ông đứng dậy đi, con sẽ đưa ông đến gặp cụ Dumbledore .”
Mắt ông Crouch trợn vòng, hướng về phía Harry . Ông thì thầm hỏi:
“Cậu… là ai?”
Harry nói:
“Con là một học sinh trường Hogwarts .”
Nó ngoái nhìn Krum để nhờ giúp đỡ, nhưng Krum đã lùi lại, tỏ vẻ hoảng sợ, lo lắng vô cùng.
Ông Crouch lại thì thào, miệng ông lệch hẳn một bên:
“Trò… không phải… người của hắn hả?”
Harry không có một chút xíu ý tưởng gì về điều ông Crouch đang nói. Nó nói:
“Không ạ.”
“Người của cụ Dumbledore hả?”
Harry đáp:
“Dạ, phải.”
Ông Crouch kéo Harry lại gần hơn; Harry cố gắng nới lỏng nắm tay ông Crouch , nhưng ông níu áo nó chặt quá.
“Báo cho … cụ Dumbledore …”
Harry nói:
“Nếu ông buông con ra thì con sẽ chạy đi mời cụ Dumbledore . Ông hãy buông con ra đi, con sẽ đi kiếm cụ…”
“Cám ơn, anh Weatherby , và khi nào anh làm xong chuyện đó thì cho tôi xin một tách trà. Vợ và con trai tôi sắp đến rồi, chúng tôi sẽ dự một buổi hòa nhạc đêm nay với ông bà Fudge .”
Bây giờ ông Crouch lại nói năng lưu loát với gốc cây, và dường như hoàn toàn không ý thức rằng Harry đang đứng ở đó. Điều này khiến Harry kinh ngạc đến nỗi nó cũng không hay là ông Crouch đã thả nó ra rồi.
“Thằng con trai tôi vừa đạt được mười hai OWL, hết sức tốt đẹp, vâng, cám ơn ông bà, vâng, đúng là rất vinh hạnh. Bây giờ nếu anh có thể đem lại cho tôi biên bản cuộc họp với bộ trưởng Bộ Pháp Thuật Andorran thì tôi còn chút thì giờ để thảo nháp thư phúc đáp…”
Harry nói với Krum :
“Anh ở lại đây trông chừng ổ
Trang:
[<] 1,
290,
291,[292],
293,
294,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):