ng nghe! Tôi sẽ chạy đi kiếm cụ Dumbledore , tôi đi thì sẽ mau hơn, bởi vì tôi biết văn phòng của thầy ở đâu.”
Krum nghi ngại ngó xuống ông Crouch :
“Ổng điên rồi.”
Ông Crouch vẫn tiếp tục lảm nhảm nói với gốc cây, hiển nhiên ông yên chí đó là Percy .
Harry đứng dậy nói:
“Anh chỉ cần ở đây với ông ấy.”
Nhưng cử động của Harry lại kích thích thay đổi đột ngột nơi ông Crouch . Ông lai túm chặt đầu gối nó mà kéo xuống. Ông thì thầm, hai con mắt lại lồi ra:
“Đừng… bỏ… tôi! Tôi… trốn thoát… phải báo… phải nói… phải gặp… cụ Dumbledore … lỗi của tôi… tất cả đều là lỗi của tôi… Bertha chết… lỗi tại tôi hết… con trai tôi… lỗi tại tôi… nói với cụ Dumbledore … Harry Potter … Chúa tể Hắc ám … mạnh hơn… Harry Potter …”
Harry nói:
“Ông Crouch ơi, ông buông con ra thì con mới đi kiếm thầy Dumbledore được…”
Quay lại nhìn Krum , Harry tức giận nói:
“Anh có giúp tôi được không?”
Trông bộ dạng Krum cực kỳ sợ sệt, anh bước tới trước và ngồi xổm xuống bên cạnh ông Crouch .
Harry tự kéo mình ra khỏi bàn tay đang níu của ông Crouch , nói với Krum :
“Chỉ cần giữ ông ấy ở đây. Tôi sẽ trở lại với thầy Dumbledore .”
“Mau quay lại nghe!”
Krum gọi với theo Harry khi nó phóng chạy ra khỏi khu rừng và băng qua sân trường. Chung quanh đều vắng vẻ; ông Bagman , Fleur , Cerdic đều đã biến mất. Harry chạy vội lên mấy bậc thềm đá, xuyên qua cánh cửa trước bằng gỗ sồi, chạy lên cầu thang cẩm thạch, hướng về tầng lầu hai.
Năm phút sau Harry đâm sầm vào cái miệng máng xối hình đầu thú bằng đá nằm ở lưng chừng một hành lang vắng. Nó thở hổn hển:
“Kẹo… kẹo chanh!”
Đó là mật khẩu để vô cầu thang bí mật dẫn lên văn phòng hiệu trưởng – hay có lẽ đó là mật khẩu hồi hai năm trước. Nhưng rõ ràng là mật khẩu đã thay đổi, bởi vì cái đầu thú bằng đá cứ đứng trơ trơ nhìn Harry đầy ác ý, chứ không sinh động lên và nhảy qua một bên như trước. Harry hét vào mặt đá:
“Xích ra! Mở ra coi!”
Nhưng phàm ở trường Hogwarts thì chẳng có gì nhúc nhích chỉ vì có kẻ quát vào mặt. Harry biết làm vậy là vô ích. Nó nhìn lên ngó xuống hành lang vắng. Không chừng cụ Dumbledore đang ở văn phòng các giáo sư? Nó bắt đầu cắm cổ chạy thiệt lẹ về phía cầu thang…
“POTTER!”
Harry đứng khựng lại ngoái nhìn ra đằng sau. Thầy Snape vừa mới xuất hiện từ cái cầu thang bí ẩn đằng sau cái đầu đá. Bức tường đã tách ra đằng sau lưng thầy đang khép lại khi thầy gọi giật ngược Harry lại:
“Trò làm gì ở đây hả, Potter?”
Harry chạy ngược trở lên hành lang, đứng khựng lại một lần nữa, nhưng lần này là trước mặt thầy Snape .
“Con cần gặp giáo sư Dumbledore ! Về chuyện ông Crouch … ổng đã hóa… ổng ở trong rừng… ổng đang đòi…”
Đôi mắt đen của thầy Snape long lên:
“Chuyện tầm bậy tầm bạ! Trò đang nói cái gì vậy hả?”
Harry hét lớn:
“Ông Crouch ! Ông bộ trưởng! Ông ấy bệnh hay sao đó… ổng ở trong rừng, ổng muốn gặp thầy Dumbledore ! Thầy làm ơn cho con mật khẩu để…”
Làn môi mỏng của thầy Snape cong lên thành một nụ cười khó chịu:
“Cụ Dumbledore đang bận, Potter à.”
Harry gào lên:
“Con phải gặp thầy Dumbledore .”
“Trò có nghe tôi nó
Trang:
[<] 1,
291,
292,[293],
294,
295,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):