rộng, không xa bãi chăn thả ngựa của trường Beauxbatons là mấy, Krum dừng lại dưới tán cây và quay lại đối diện với Harry . Anh ta quắc mắt nhìn Harry trừng trừng:
“Tôi mún biết giữa Herm-own-ninny và cậu có chuyền rì?”
Do hành vi bí mật nãy giờ của Krum , Harry cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng ghê gớm hơn chuyện này, nó trố mắt nhìn Krum thích thú. Nó nói:
“Không có gì hết.”
Nhưng Krum cứ trừng mắt nhìn nó, và không hiểu sao nó bỗng nhiên hơi chợn khi thấy là Krum cao như thế nào. Harry bèn nói thêm:
“Tụi tôi là bạn bè. Hermione không phải là bồ của tôi và hồi nào giờ Hermione không hề là bồ của tôi. Chỉ là chuyện do mụ Rita dựng lên mà thôi.”
Krum nhìn Harry đầy vẻ nghi ngờ:
“Herm-own-ninny hay nói về cậu lắm.”
Harry nói:
“Ừ, bởi vì tụi tôi là bạn bè mà.”
Harry đã không thể nào tin là một ngày kia lại có một cuộc đối thoại như vầy với Viktor Krum , cầu thủ Quidditch Thế giới lừng danh. Có vẻ như người anh hùng mười tám tuổi Krum coi nó, Harry , như một đối thủ thực sự và ngang hàng.
“Cậu shưa từng… cậu không phải…”
Harry nói chắc chắn:
“Không.”
Trông Krum hơi vui lên một chút. Anh ta nhìn chằm chằm Harry trong vài giây rồi nói:
“Cậu bay giỏi lắm. Tôi kó xêm cậu bay trong bài thi đầu tiên.”
Harry toét miệng cười tới mang tai và bỗng nhiên thấy bản thần mình cao lên thêm nhiều.
“Cám ơn anh. Tôi có xem anh ở trận Cúp Quidditch Thế Giới . Cái Đòn Lừa mà anh chơi thiệt là…”
Nhưng có cái gì đó chuyển động đằng sau lưng Krum , trong hàng cây, và Harry vốn đã có kinh nghiệm xương máu về các thứ ưa rình rập trong rừng, nên phản ứng theo bản năng, vội túm lấy cánh tay Krum mà kéo anh ta quay lại.
“Cái gì vựi?”
Harry lắc đầu, chăm chú nhìn vào chỗ mà nó đã thấy có động đậy. Nó luồn bàn tay vô túi áo chùng nắm lấy cây đũa phép.
Đột nhiên, một người đàn ông lảo đảo bước ra từ sau một cái cây sồi cao. Harry không tin vào chính mắt mình trong một lát… nhưng rồi nó cũng phải nhận ra đó chính là ông Crouch .
Trông ông ta te tua như thể đã phải chạy đây chạy đó suốt nhiều ngày trời. Phần đầu gối của tấm áo chùng ông mặc đã bị xé rách và thấm máu, mặt ông thì trầy trụa; râu ria cũng chẳng cạo, và ông xám ngoét đi vì kiệt sức. Mái tóc và bộ ria vốn cắt tỉa gọn gàng bây giờ đúng là cần phải được chải rửa và tỉa tót lại. Tuy nhiên, bộ dạng lạ lùng của ông cũng không lạ bằng hành vi của ông. Vừa múa may tay chân, vừa lẩm nhẩm luôn miệng, có vẻ như ông Crouch đang nói chuyện với người nào đó mà chỉ có ông mới nhìn thấy. Ông ta gợi cho Harry nhớ rõ rành rành một lão bụi đời lang thang mà có lần nó đã nhìn thấy khi cùng gia đình Dursley đi mua sắm ngoài phố Muggle . Lão già ấy cũng thoải mái nói chuyện với không khí. Dì Petunia đã nắm chặt cánh tay Dursley kéo cậu quí tử băng qua đường để tránh lão; còn dượng Vernon nhân việc đó đã diễn thuyết cho cả nhà nghe về điều dượng muốn làm đối với những gã ăn mày và lang thang.
Krum cũng trợn tròn mắt nhìn ông Crouch :
“Kó phải ổng là giám khảo không? Không phỏi là ông bộ trưởng của cậu đó sao?”
Harry gật đầu, ngập ngừng một lát, rồi chầm chậm đi về phía ông Crouch , ông ta không nhìn Harry , mà chỉ liên tục nói chuyện với cái cây gần đó:
“… và khi nào anh làm xong chuyện đó, anh Weatherby
Trang:
[<] 1,
289,
290,[291],
292,
293,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):