ại sáng loại, băng qua những tảng đá lạnh ngắt, tối tăm… nó đang nằm trên nền, trượt trên bụng nó… khung cảnh rất tối tăm, nó có thể thấy những gì chung quanh nó đều tỏ ra những màu sắc rực rỡ và mờ ảo lạ lùng… nó quay đầu lại… khi nhìn lần đầu thì có vẻ như hành lang trống rỗng… nhưng không… một người đàn đông đang ngồi trước nền đất, cằm ông gục xuống ngực, dáng người của ông lập loè trong bóng tối…
Harry thè lưỡi ra… nó có cảm thấy được hương của người đàn ông này trong không khí…ông ta vẫn còn sống nhưng đang ngủ lơ mơ… ngồi trước cánh cửa ở cuối hành lang…
Harry muốn cắn người đàn ông… nhưng nó phải điều khiển được cảm xúc của mình… nó còn việc quan trọng hơn để làm….
Nhưng người đàn ông chuyển động… một cái Áo Khoác bạc rơi khỏi chân ông khi ông nhảy đứng dậy, và Harry có thể thấy một hình bóng rực rỡ và mờ ảo ở phía trên nó, thấy cây đũa thần ở thắt lưng… không còn lựa chọn nữa… nó ngẩng lên từ nền đất và cắn một, hai, ba lần, cắm sâu răng nanh của nó vào da thịt người đàn ông, cảm thấy xương sườn của ông ta vỡ vụn dưới hàm mình, cảm thấy dòng máu nóng phun ra…
Người đàn ông thét lên đau đớn… rồi ông ta im lặng… ông ta bật lùi trở lại bức tường… máu rơi tung toé trên nền đất…
Trán nó đau nhức dữ dội… cơn đau như thiêu đốt nó…
“Harry! HARRY!”
Nó mở bừng mắt. Khắp cơ thể nó đều được đầy mồ hôi lạnh; tấm trải giường của nó cuộn quanh nó như một cái áo bó; nó cảm thấy như thể có một cái dùi sắt nung trắng lên vừa dí vào trán nó.
“Harry!”
Ron đang đứng bên giường nó, có vẻ rất kinh hãi. Có nhiều bóng người khác ở chân giường Harry. Nó đang ôm đầu bằng tay mình, cơn đau làm nó tối tăm mặt mũi…. nó cuộn mình lại và nôn ra một góc đệm.
“Cậu ta bị bệnh rồi,” một giọng lo sợ nó, “Nên gọi ai đó chứ?”
“Harry! Harry ơi!”
Nó phải nói với Ron, có một điều quan trọng nói phải nói với bạn… hớp một ngụm không khí, Harry đẩy nó lại giường, nỗ lực để không quăng mình đi, cơn đau làm mắt nó hoa lên.
“Ba của cậu,” nó hổn hển, ngực phập phồng, “ba của cậu… bị tấn công…”
“Cái gì chứ?” Ron nói, có vẻ chưa ý thức được.
“Ba của bạn! Ông ấy bị cắn, nghiêm trọng lắm, chỗ nào cũng có máu…”
“Mình đi gọi người giúp đây” vẫn cái giọng nói kinh hoàng cũ, và Harry nghe thấy tiếng chân chạy ra khỏi ký túc xá.
“Harry, cậu à,” Ron nói một cách ngập ngừng, “cậu chỉ… cậu chỉ mơ thôi….”
“Không!” Harry giận dữ nói; chuyện sống còn bây giờ là phải làm cho Ron hiểu.
“Không phải là mơ…. không phải là một giấc mơ thường… tớ đã ở đấy… tớ thấy… tớ làm…”
Nó nghe thấy tiếng Seamus và Dean thì thầm nhưng nó không quan tâm. Cơn đau trên trán nó đã giảm bớt, dù nó vẫn cảm thấy mồ hôi tuôn ra và người run cầm cập. Nó lại oẹ ra và Ron bật lùi lại.
“Harry ơi, cậu không khoẻ,” nó run rẩy nói, “Neville chạy đi gọi người giúp rồi.”
“Tớ khỏe!” Harry nấc lên, chùi miệng bằng cái áo ngủ và run lên không sao điều khiển được. Chẳng có gì bất ổn với tớ đâu, cậu phải lo về ba cậu – chúng ta cần phải tìm xem ông ấy ở đâu – ông ấy nhuộm máu – tớ đã – đó là một con rắn khổng lồ.”
Nó cố lao ra khỏi giường nhưng Ron đã đẩy nó nằm l
Trang:
[<] 1,
253,
254,[255],
256,
257,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):