Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
o những vòng tròn nhỏ cho đến khi chạm tới một cánh của gỗ sồi bòng loáng, trên cánh cửa có gắn một nắm đấm gõ cửa hình con quái vật sư tử đầu chim.

Mặc dù nửa đêm qua đã lâu nhưng vẫn có những giọng nói vẳng lại từ phía trong phòng, nghe như ai đó đang rì rầm nói chuyện. Có vẻ như cụ Dumbledore đang vui vẻ với ít nhất là một tá người.

Giáo sư McGonagall dộng tay đấm cửa ba lần và những giọng nói đó dừng lại ngay lập tức như thể có ai đó vặn tắt chúng vậy. Cánh cửa tự mở ra, giáo sư McGonagall đẩy Harry và Ron bước vào.

Căn phòng tranh tối tranh sáng; những dụng cụ lạ lùng bằng bạc đứng trên những cái bàn và vẫn đang kêu vo vo và phun ra những làn khói như thường lệ; các bức chân dung cựu ông và bà hiệu trưởng phủ đầy các bức tường đang ngủ gà ngủ gatạ trong các khung tranh. Phía sau cánh cửa, một con chim có màu vàng và đỏ hết sức lộng lẫy , có kích thước một con thiên nga đang ngủ lơ mơ trên giá đậu, rúc đầu vào cánh của mình.

Ôi, bà đấy à, giáo sư McGonagall… và đây… a.

Cụ Dumbledore đang ngồi phía sau cái ghế lưng cao phía sau cái bàn; cụ đang ngả người về phía vùng ánh sáng đèn nến đang soi rọi những tờ giấy nằm trước mặt. Cụ mặc một một cái áo choàng mầu vàng và tía thêu rực rỡ khoác ngoài cái áo ngủ trắng như tuyết, nhưng có vẻ cụ thức dậy đã lâu, đôi mắt mầu xanh sáng có sức xuyên thấu nhìn giáo sư McGonagall đầy ý nghĩa.

Giáo sư Dumbledore, Potter có có… ờ, một cơn ác mộng, giáo sư McGonagall nói. Trò ấy nói rằng…

Đó không phải là một cơn ác mộng, Harry nói nhanh.

Giáo sư McGonagall ngoái nhìn Harry vẻ không tán thành.

Thôi được, Potter, trò nói cho Hiệu trường về câu chuyện của trò đi.

Con… à, con đang ngủ… Harry nói và, ngay cả khi nó vẫn còn đang rất kinh hoàng và nỗ lực tuyệt vọng để làm cho cụ Dumbledore hiểu, nó vẫn cảm thấy cụ Hiệu trưởng không nhìn mình mà đang xem xét những ngón tay đan vào nhau. Nhưng đó không phải là một giấc mơ bình thường … nó là thực… con nhìn thấy nó xảy ra … Nó hít mạnh một hơi, Ba của Ron – bác Weasley - đã bị một con rắn khổng lồ tấn công.

Những từ đó có vẻ như treo lơ lửng trong không khí khi nó nói chúng ra, âm hưởng của chúng nghe hơi tức cười, thậm chí khôi hài. Một lúc ngừng trong lúc cụ Dumbledore ngả người ra phía sau và nhìn hết sức trầm ngâm lên trần nhà. Ron hết nhìn từ Harry sang cụ Dumbledore, gương mặt trắng bệch và sững sờ.

Làm thế nào mà con nhìn thấy cảnh đó được? cụ Dumbledore lặng lẽ hỏi, vẫn không nhìn Harry.

Ơ… con không biết, Harry nói vẻ tức giận - điều đó có ý nghĩa không ạ? con cho là con nhìn thấy từ trong đầu con...

Con hiểu nhầm ý ta, cụ Dumbledore nói vẫn hết sưc bình tĩnh. ý ta là… con có thể nhớ được — ờ – con đứng ở vị trí nào khi con nhìn thấy cuộc tấn công đó xảy ra? Có thể lúc đó con đứng cạnh nạn nhân, hoặc là nhìn thấy cảnh đó từ trên cao?

Đó quả thực là một câu hỏi hết sức tò và làm cho Harry há hốc miệng ra; gần như là cụ biết hết mọi chuyện …

Com là con rắn, nó nói. Còn nhìn mọi việc với vai trò là một con rắn.

Trong giây lát, không ai thốt nổi một lời, sau đó cụ Dumbledore bây giờ nhìn Ron đang đứng đó với gương mặt trắng bệch và hỏi với giọng sắc nhọn hơn, Bác Arthur có bị thương nghiêm trọng lắm không?

Có, Harry trả lời với giọng khẳng định – tại sao tất cả bọn họ lại chậm hiểu đến như vậy, chẳng

Trang: [<] 1,255,256,[257],258,259,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Polly po-cket