Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
cụ này đang xác nhận lại câu chuyện của nó không: nó nhìn cụ Dumbledore hết sức chăm chú hòng tìm ra một dấu hiệu chứng tỏ là nó đúng, nhưng cụ Dumbledore không nhìn lên.

Rất tự nhiên, rất tự nhiên, cụ Dumbledore rõ ràng là đang tự lẩm bẩm, cụ vẫn đang quan sát làn khói mà không tỏ ra chút ngạc nhiên nào. Nhưng bản chất của chúng là phân đôi chứ?

Harry không thể bắt được đầu hay đuôi của câu hỏi này. Tuy nhiên, cái đầu con rắn trong làn khói bắt đầu tách ra thành hai con rắn, cả hai đều cuộn mình uốn éo trong làn không khí sẫm màu. Với cái nhìn thoả mãn, cụ Dumbledore gõ vào dụng cụ đó một lần nữa bằng cây đũa phép của mình: âm thanh chậm dần và tắt ngấm, con rắn mờ nhạt dần, hình dáng của nó trở nên không rõ ràng và cuối cùng biến mất.

Cụ Dumbledore đặt cái dụng cụ đó trở lại cái bàn xoay nhỏ giành cho nó. Harry nom thấy rất nhiều vị cựu hiệu trưởng trong các bức chân dung đang theo dõi nó, sau đó khi nhận ra là Harry đang quan sát bọn họ lại nhanh chóng giả vờ đang ngủ. Harry muốn hỏi những cái dụng cụ lạ lùng bằng bạc kia dùng để làm gì, nhưng trước khi nó có thể làm điều đó, có một tiếng kêu ngay trên đỉnh bức tường bên phải họ; phù thuỷ có tên là Everard đã xuất hiện trở lại trong bức chân dung của ông, hơi thở hổn hển.

Ông Dumbledore!

Có tin gì không? cụ Dumbledore nói ngay.

Tôi la hét cho đến khi có ai đó chạy tới, ông phù thuỷ nói, ông đang dụi trán lên bức rèm đằng sau, Tôi chắc là tôi nghe thấy cái gì đó dang xuống thang gác – không chắc là họ có tin tôi khong nhưng vẫn đi xuống để kiểm tra – ông biết đấy, chẳng có bức chân dung nào ở dó để dòm ra cả. Dù sao, họ cũng đã mang ông ấy đi vài phút sau đó. Ông ta trông có vẻ không được tốt lắm, ông ta đẫm máu, tôi chạy vào bức chân dung của Elfrida Cragg để nhìn cho rõ khi họ đi khỏi đó -

Tốt lắm, cụ Dumbledore nói khi Ron làm một chuyển động nôn nóng hoảng sợt. Tôi chắc là bà Dilys sẽ nhìn thấy ông ấy đến, sau đó -

Và một giấy lát sau, bà phù thuỷ có mái tóc bạc quăn xuất hiện trong bức chân dung của bà; bà ta ném mình vào ghế bành, hắng giọng ho và nói, Phải, bọn họ đã mang ông ấy đến chỗ bệnh viện St Mungo, Dumbledore… bọn họ mang ông ấy đi ngang qua bức chân dung có tôi … ông ta trông tệ lắm …

Cám ơn, cụ Dumbledore nói. Cụ ngước nhìn giáo sư McGonagall.

Minerva, tối cần bà đi đánh thức lũ trẻ nhà Weasley.

Tất nhiên rồi…

Giáo sư McGonagall đứng dậy và lướt ra cửa. Harry ném một cái liếc sang Ron, lúc này trông rất hoảng sợ.

Ông Dumbledore – thế còn Molly? giáo sư McGonagall nói, ngừng lại chỗ cửa.

Việc đó giành cho con Fawkes sau khi nó làm một vòng kiểm tra xem có ai đang tới gần không, cụ Dumbledore nói. Nhưng bà ấy có thể đã biết … bà ấy có cái đồng hồ rất tuyệt vời …

Harry biết cụ Dumbledore đang đề cập đến cái đồng hồ không phải để xem thời gian mà để thông báo vị trí và tình trạng của những thành viên gia đình nhà Weasley, và với tâm trạng dằn vặt khi nó nghĩ đến chuyện cái kim chỉ ông Weasley chắc hẳn bây giờ đang chỉ vào chỗ nguy hiểm chết người. Nhưng bây giờ đã rất muộn. Bà Weasley chắc hẳn đã ngủ và không thể xem cái đồng hồ. Harry cảm thấy lạnh mình khi nó nhớ thân hình không có sự sống của ông Weasley, cặp kính lệch đi, máu chảy xuống từ khuôn mặt … nhưng ông Weasley không thể chết được … bác ấy không thể…

Cụ Dumbledore bây giờ lục tìm gì đó trong cái tủ

Trang: [<] 1,257,258,[259],260,261,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Ring ring