lẽ hộ không nhận biết được một người có thể bị chảy máy đến cỡ nào khi bị những cái răng cắm sâu như vậy vào sườn? Và tại sao cụ Dumbledore lại không thể hạ cố nhìn xuống nó?
Nhưng cụ Dumbledore đã đứng lên, làm cho Harry nhảy dựng lên, cụ hướng vào một trong những bức chân dung cũ kỹ treo tít gần trần nhà. Everard? cụ nói sắc nhọn. và bà nữa, Dilys!
Một ông phù thuỷ với gương mặt vàng vọt, chòm râu ngắn màu đen và một bà phủ thuỷ khác già hơn có mái tóc bạc quăn dài trong cái khung bên cạnh, cả hai đang có vẻ chìm sâu trong giấc ngủ say sưa, họ mở mắt ra ngay khi được hỏi.
Mọi người đã nghe cả rồi chứ? cụ Dumbledore nói.
Ông phù thuỷ gật đầu; còn bà phù thuỷ nói, Tự nhiên rồi.
Người đàn ông có mái tóc đỏ và đeo kính, cụ Dumbledore nói. Everard, ông sẽ phải đề cao cảnh giác đó, hãy đảm bảo là ông ấy sẽ được người thích hợp phát hiện ra -
Cả hai gật đầu tỏ ý đã hiểu và di chuyển ra khỏi các khung tranh, nhưng họ chẳng xuất hiện ở bức tranh bên cạnh (như thường vẫn xảy ra tại Hogwarts) hay hiện ra. Một khung bây giờ chẳng có gì cả ngoài nền sẫm cửa bức rèm, ở bức khác, người ta chỉ nhìn thấy một cái ghế bành bằng da bảnh choẹ. Harry để ý là có rất nhiều các ông hoặc bà hiệu trưởng khác trên các bức tường, mặc dù đang ngáy và chảy nước dãi , nhưng vẫn lén lút liếc trộm nó qua hàng mi, và bất thình lình nó hiểu ra ai đang trò chuyện khi bọn họ gõ cửa.
Everard và Dilys là hai hiệu trưởng lừng danh nhứt của Hogwarts, cụ Dumbledore nói, bây giờ cụ đang đi vòng qua Harry, Ron và giáo sư McGonagall để đến chổ con chim lộng lẫy đang say ngủ trên cái giá gần cửa. Danh tiếng của họ đủ để các bức chân dung của họ được treo trong các trụ sở của phù thuỷ quan trọng khác. Và bởi vì họ có thể tự do ôừi khỏi các bức chân dung của chính mình nên họ có thể nói cho chúng ta cái gì đang xảy ra ở đâu đó …"
Nhưng bác Weasley có thể ở bất kỳ đâu! Harry nói.
Mọi ngườì hãy ngồi xuống, cụ Dumbledore nói, như thể là Harry chưa nói gì, Everard và Dilys chưa thể về ngay được đâu. Giáo sư McGonagall, liệu cô có thể lấy thêm ghế được không.
Giáo sư McGonagall rút cây đãu phép ra khỏi túi áo và vẫy vẫy; ba cái ghế hiện ra trong không khí, những cái ghế bằng gỗ, lưng thẳng, hầu như khác với cái ghế bành bọc hoa sặc sỡ êm ái mà cụ Dumbledore đã làm xuất hiện tại phiên toà xét xử Harry. Harry ngồi xuống, ngắm nhìn qua vai cụ Dumbledore. Cụ Dumbledore bây giờ vuốt ve cái đầu vàng óng của con Fawkes bằng một ngón tay. Con phượng hoàng thức dậy ngay lập tức. Nó vươn cao cái đầu đẹp đẽ và quan sát cụ Dumbledore bằng đôi mắt đen và sáng.
Chúng ta cần, cụ Dumbledore nói hết sức êm ái với con chim, một lời cảnh báo.
Có ánh lửa nháng lên và con phượng hoàng bay đi.
Cụ Dumbledore cầm lấy một cái dụng cụ bạc mỏng mảnh và Harry không biết rõ công dụng, mang nó qua bàn của mình, ngồi xuống đối diện bọn họ một lần nữa và gõ nhẹ vào nó bằng câu đũa của mình.
Cái dụng cụ đó trở nên sống động với những kêu tinh tinh rất có nhịp điệu. Những làn khói mầu xanh nhạt nhỏ mảnh phun ra từ cái ống bé xíu trên đỉnh. Cụ Dumbledore ghé sát vào để quan sát làn khói, lông mày cụ nhăn tít lại. Sau vài giây, làn khói mảnh mai trở thành một làn khói dầy và toả thành vòng tròn trong không khí… một cái đầu hình con rắn từ từ mọc lên ở cuối của làn khói, miệng há hốc. Harry tự hỏi có phải cái dụng
Trang:
[<] 1,
256,
257,[258],
259,
260,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):