i, Dean và Seamus vẫn thì thầm đâu đó bên cạnh. Đã một hay mười phút trôi qua, Harry không biết; nó chỉ ngồi đó và rung lên, cảm thấy vết thương đang dịu dần từ vết sẹo của nó… và có nhiều tiếng chân vội vã lao lên cầu thang, và nó lại nghe thấy tiếng Neville.
“Đây này, giáo sư.”
Giáo sư McGonagall vội vã lao vào ký túc xá trong cái váy sọc của bà, kiếng của bà trệ xuống cái mũi xương xẫu của bà.
“Sao thế, Potter? Em đau ở đâu?”
Nó chưa bao giờ cảm thấy vui mừng khi thấy bà đến thế, một thành viên của Đội quân Phượng Hoàng là thứ mà nó cần lúc này, chứ không phải là ai đó nhặng xị bên nó và kê cho nó những món linh dược gì đó.
“Ba của Ron, cô ơi,” nó nói, ngồi phắt dậy. “Ông ấy bị tấn công bởi một con rắn, nghiêm trọng lắm, em thấy nó xảy ra.”
“Em muốn nói gì, em thấy nó xảy ra à?” giáo sư McGonagall nói, cặp lông mày sẫm của cô nhíu lại.
“Em không biết… em ngủ và thế là em ở đấy…”
“Em muốn nói em mơ thấy thế?”
“Không!” Harry giận dữ nói; sao không ai hiểu nó thế này? “Đầu tiên em mơ về những chuyện hoàn toàn khác, những chuyện vớ vẩn… và rồi nó cắt ngang. Nó là sự thật, em không tưởng tượng đâu. Bác Weasley ngủ trên đấy và bị tấn công bởi một con rắn khổng lồ, máu vương ra khắp nơi, bác ấy đổ xuống, phải có ai đó tìm xem bác ấy đang ở đâu…”
Giáo sư McGonagall nhìn nó chằm chằm qua cặp kính trễ xuống như thể kinh hoàng trước những gì mà bà đang thấy.
“Em không nói dối và em không điên!” Harry nói với bà, giọng nó vút lên thành một tiếng hét. “Em nói với cô rồi, em thấy nó diễn ra!”
“Cô tin em, Potter,” giáo sư McGonagall nói gọn. “Mặc đồ đi, chúng ta đi gặp thầy hiệu trưởng.”
Chương 22 Bệnh viện thánh Mugo chuyên trị thương tích và bệnh tật pháp thuật
Chuyên trị các chứng bệnh
và các thương tích do ma thuật
Harry nhẹ cả người vì bà rất nghiêm túc khi thấy nó không ngập ngừng lưỡng lự, bà nhảy ngay lập tức ra khỏi giường, mặc quần áo và đeo kính lên mũi.
Trò Weasley, trò nên qua đây luôn, giáo sư McGonagall nói.
Bọn nó theo giáo sư McGonagall băng ngang qua các hình hài bất động của Neville, Dean và Seamus, ra khỏ căn phòng ngủ, đi xuống theo cái cầu thang xoáy ốc đến phòng sinh hoạt chung, qua cái lỗ trên bức chân dung và đi dọc theo hành lang có treo bức chân dung Bà béo được ánh trăng soi rọi. Harry cảm thấy như thể nỗi sợ hãi bên trong nó có thể trào ra bất kỳ lúc nào; nó muốn chạy, muốn kêu tên cụ Dumbledore; ông Weasley vẫn đang bị chảy máu khi bọn họ đi im lặng đi tiếp, và liệu những cái răng nanh đó có bị tẩm độc không (Harry khó nhọc cố không nghĩ đến đó là những cái răng nanh của nó )? Họ đi qua bà Norris, lúc này đang nhìn bọn họ bằng đôi mắt như ngọn đèn và rít lên những tiếng uể uải, nhưng giáo sư McGonagall nói, Xuỳ! bà lẩn vào bóng tối, và vài phút sau, bọn họ đi đến chỗ bức tượng hình đầu thú bằng đá gác trước lối vào văn phòng cụ Dumbledore.
Fizzing Whizzbee, giáo sư McGonagall nói.
Bức tượng trở nên sống động và trượt qua bên; bức tường đằng sau tách làm đôi để lộ một cầu thang bằng đá chuyển động liên tục như một cái thang cuốn hình xoắn ốc. Ba người bọn họ bước lên các bậc thang đi chuyển động; bức tường đứng đàng sau họ đóng lại cái thịch và bọn họ chuyển động lên phía trên the
Trang:
[<] 1,
254,
255,[256],
257,
258,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):