XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
thể làm một thứ để chắc chắn tuyệt đối là mỗi cá nhân trong trường này sẽ đọc bài phỏng vấn của bạn, thì thứ này đã làm vậy đó! "

Và có vẻ là Hermione hoàn toàn đúng.

Cho đến cuối ngày, mặc dù Harry chẳng nhìn thấy một mẫu của tờ Kẻ-nguỵ-biện ở bất cứ nơi nào trong trường, nhưng dường như toàn bộ mọi người đều đang trích dẫn bài phỏng vấn với nhau.

Harry nghe thấy họ thì thầm về nó trong khi đang xếp hàng bên ngoài lớp học, bàn luận về nó suốt giờ ăn trưa và sau những tiết học, trong khi đó Hermione thậm chí còn tường thuật là mấy cô gái trong nhà vệ sinh nữ cũng nói về chuyện đó khi cô bé vào đó trước tiết Ngôn-ngữ-cổ (Ancient Runes).

"Rồi họ phát hiện ra mình, và rõ ràng họ biết là mình biết bạn, vì vậy họ đặt cho mình bao nhiêu là câu hỏi dồn dập," Hermione kể cho Harry, đôi mắt sáng lên," Và Harry, mình nghĩ họ tin bạn, mình thật sự tin đấy, mình nghĩ cuối cùng họ cũng bị thuyết phục rồi! "

Trong lúc đó, Giáo sư Umbridge oai vệ bước đi khắp trường, bắt ngẫu nhiên nhiều học sinh và yêu cầu họ mở hết sách và những cái túi ra: Harry biết rằng bà đang tìm những bản copy tờ Kẻ-nguỵ-biện, nhưng những học sinh đã đi trước bà vài bước rồi.

Các trang báo phỏng vấn Harry đã được niệm phép sao cho những người khác ngoại trừ chủ nhân của nó chỉ thấy toàn những đoạn trích từ sách giáo khoa, hay bị xóa trắng cho tới khi những đứa trẻ muốn đọc lại. Dường như là tất cả mọi người trong trường đều đã đọc nó.

Các giáo viên tất nhiên cũng bị cấm đến việc đề cập bài phỏng vấn bởi vì Sắc lệnh Giáo dục số hai mươi sáu, nhưng họ đều tìm được cách bày tỏ cảm nghĩ giống nhau về nó. Giáo sư Sprout tặng nhà Gryffindor hai mươi điểm vì Harry chuyển cho bà một cái chậu tưới cây; Giáo sư Flitwick tươi cười ấn cho nó một hộp Chuột-đường-chít-chít (squeaking sugar mice) vào cuối tiết Bùa-Chú, và nói, "Shuỵtt! "rồi thúc giục nó ra về; còn Giáo sư Trelawney đã xúc động đến nổi khóc nức nở trong suốt buổi học Tiên-tri và có lời tuyên bố khiến cả lớp giật mình là không đồng ý với bà Umbridge, bà nói rằng Harry rốt cuộc sẽ không phải chết sớm đâu, mà sống đến già nua, rằng nó sẽ trở thành Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật và có đến cả tá con.

Nhưng điều làm Harry hạnh phúc nhất là khi Cho bắt kịp nó trong lúc nó đang khẩn trương đến lớp Biến-hình (Transfiguration) vào ngày hôm sau. Trước khi Harry kịp biết điều gì đang xảy ra thì cô bé đã nắm lấy tay nó và ghé sát vào tai nó thổn thức: "Harry à, mình thực sự... thực sự muốn xin lỗi bạn... bài phỏng vấn đó... nó thật can đảm... nó đã làm mình khóc."

Nó thấy thật có lỗi khi nghe cô ấy nói đã khóc nhiều như thế (vì nó), nhưng nó cũng cảm thấy vui vì hai đứa đã nói chuyện thân mật lại rồi, thậm chí còn tuyệt hơn khi cô bé hôn lên má nó trước khi lại vội vã chạy đi. Và không thể tin được, khi nó bước ra khỏi phòng học môn Biến-hình thì không còn điều gì có thể tối đẹp hơn có thể xảy ra: Seamus bước ra khỏi hàng để giáp mặt với nó.

"Mình chỉ muốn nói," Seamus nói lầm bầm, liếc mắt nhìn cái đầu gối trái của Harry," mình tin bạn. Và mình đã gửi một bản sao của tạp chí đó cho má mình rồi.

Nếu bất cứ điều gì cần để làm cho hạnh phúc của Harry trọn vẹn hơn hết, đó là phản ứng của Malfoy, Crabbe và Goyle. Harry thấy chúng chụm đầu với nhau vào buổi chiều ngày hôm sau trong thư viện; đứng với một thằng bé h

Trang: [<] 1,321,322,[323],324,325,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):