"Ngươi có tin chắc vào lập luận của ngươi không , Rookwood?" Harry hỏi.
"Vâng, thưa Chủ nhân, vâng... Kẻ bầy tôi xét ... xét cho cùng đã làm việc trong uỷ ban..."
"Avery nói với ta rằng Bode có thể đã lấy nó đi."
"Nhưng Bode chưa bao giờ có khả năng thực hiện được điều đó, thưa Chủ nhân... Bode biết rằng hắn không thể... chắc chắn, vì thế nên hắn tìm cách chống lại lời nguyền Độc-đoán (Imperius) của Mafloy."
"Đứng lên nào, Rookwood," Harry thì thầm.
Hắn ta gần như tuân lệnh trong sự vội vã và sợ hãi. Trên mặt hắn ta có những vết sẹo hằn sâu; những những vết sẹo ấy được phơi bày dưới ánh nến mập mờ. Và hắn vẫn tiếp tục cúi khom xuống ngay cả khi đứng, cứ như thể là một cây cung, hắn liếc nhìn Harry đầy sợ hãi.
"Ngươi đã hành động đúng khi kể cho ta nghe điều này," Harry nói. "Rất đúng đấy... Dường như ta đã phí hàng tháng trời cho những kế hoạch vô ích kia,... nhưng không hề gì... chúng ta sẽ bắt đầu lại lần nữa, ngay từ bây giờ. Ngươi đã có sự biết ơn của ta – Chúa tể Voldemort đó, Rookwood..."
"Vâng, thưa Chủ nhân... vâng," Rookwood thở hổn hển, giọng nói khản đặc của hắn như được xoa dịu đôi phần.
"Ta sẽ cần đến sự giúp đỡ của ngươi.Ta sẽ cần tất cả thông tin mà người có thể cung cấp."
"Dĩ nhiên, thưa Chủ nhân, dĩ nhiên... bất cứ cái gì..."
"Rất tốt... ngươi đi được rồi.".
"Gọi Avery đến đây. "
Rookwood vội vã cúi đầu và rút lui, đi xuyên qua một cái cửa và rồi hắn biến mất. Còn một mình trong phòng tối om, Harry đang tiến về phía bức tường. Vết nứt trên tường đang treo một tấm gương cũ kĩ dơ bẩn phản chiếu lờ mờ những hình bóng.
Harry tiến lại gần hơn.
Hình ảnh phản chiếu ấy trở nên rõ ràng và lớn hơn trong bóng tối... Một bộ mặt trắng bệch hơn cả một cái đầu lâu... đôi mắt đỏ ngầu, đồng tử chỉ như một khe hở...
"KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔNG! "
"Gì thế?" một tiếng hét bên cạnh.
Harry quay cuồng điên dại, bị vướng vào tấm rèm và rớt khỏi giường. Ngay sau đó vài giây, nó vẫn không biết mình đang ở đâu; Nó tin chắc rằng nó vừa nhìn thấy một gương mặt trắng dã như cái đầu lâu hiện ra lờ mờ trong bóng tối, rồi nó nghe loáng thoáng giọng của Ron. "Cậu có thể dừng cái trò kỳ cục của cậu không, để mình có thể gỡ cậu ra khỏi cái đám này!"
Ron giật chiếc màn ra từng mảnh và Harry ngước mặt nhìn chằm chằm vào Ron dưới ánh trăng, nó cảm thấy cái sẹo của mình đang đau rát. Ron trông như thể còn đang ngái ngủ; Một tay của nó đã lòi ra khỏi chiếc áo chùng.
"Có người nào đó bị tấn công hả? "Ron vừa hỏi vừa kéo mạnh bàn chân của Harry. "Phải ba mình không? Vẫn con rắn đó hả?
"Không - mọi người vẫn ổn - "Harry thở hổn hển, dường như trán nó đang bị nung trên lửa."Ờ... Avery thì không ... hắn ta đang gặp rắc rối... hắn ta đã cung cấp thông tin sai... Voldemort đã thật sự nổi giận."Harry rền rỉ, run rẩy và rồi nó gục ngã, ngay trên giường, hai tay vẫn không ngớt xoa lên cái sẹo của nó."Thế nhưng, giờ thì Rookwood đã giúp hắn... và hắn lại đi đúng hướng rồi."
"Cậu đang nói gì thế?" Ron kêu lên một cách sợ hãi. "Ý... ý cậu là... cậu đã đã nhìn thấy Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy?"
"Mình đã là hắn," Harry nói, duỗi đôi tay ra ngoài bóng tối, đưa chúng ra trước mặt, kiểm tra xem có còn màu trắng chết chóc và mấy ngón tay dài kia không. "Hắn đã gặ
Trang:
[<] 1,
323,
324,[325],
326,
327,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):