g - đợi chút..." nó nói chậm rãi. "Hắn ta ở trong Ban Cơ mật trong những ngày ấy! Ba của bạn nói bác ấy đã cố gắng lẻn vào để cố tìm ra chuyện gì đã xảy ra trong phiên tòa của mình, nhưng mà nếu - "
"Ông Sturgis! "Hermione há hốc miêng, nhìn sửng sốt.
"Hả? "Ron bối rối đáp trả.
"Sturgis Podmore - "Hermione hối hả, "bị bắt vì đã cố vượt qua một cánh cửa! Lucius Malfoy chắc cũng ếm bùa ông ấy rồi! Mình cược rằng hắn làm điều đó đúng cái ngày bạn thấy hắn ở đấy ấy. Có phải Sturgis dùng chiếc áo choàng vô hình của thầy Moody, đúng không? Vậy... Điều gì sẽ xảy ra nếu như ông ta đang canh giữ trước cửa, vô hình, và có lẽ Lucius đã nghe thấy ông ta đi lại - hoặc đoán có người nào đang ở đó - hoặc chỉ thử ếm lời nguyền đôc đoán lên để xem có ai canh cánh cửa đó không? Như vậy là khi Sturgis có một cơ hội tiếp theo - có lẽ khi ông ta đến phiên trực lần sau – ông lại cố đột nhập vào bên trong để trộm vũ khí cho Voldemort – Ron à - Trừ phi ông ta bị bắt và gửi đến ngục Azkaban..."
Hermione nhìn chằm chằm vào Harry.
"Và bây giờ Rookwood nói cho Voldemort làm sao để lấy vũ khí?"
"Mình không nghe hết được cuộc trò chuyện, nhưng nghe có vẻ như thế," Harry nói.
"Rookwood đã làm việc ở đó... Voldemort có thể sẽ cài Rookwood để thực hiện điều đó? "
Hermione gật đầu, hình như vẫn đang suy nghĩ lung lắm. Rồi, khá bất ngờ, cô nói, "Nhưng bạn không nên thấy những chuyện này chút nào, Harry. "
"HẢ? "nó giật nảy.
"Bạn phải học để tránh những điều này vào tâm trí, "Hermione bất ngờ nói nghiêm khắc.
"Mình biết, mình biết , "Harry nói. "Nhưng mà - "
"Tốt rồi, mình nghĩ rằng chúng ta chỉ cần thử quên đi những gì bạn đã thấy" Hermione nói chắc nịch. "Và ngay từ bây giờ bạn hãy dồn tâm trí và công sức cho Phép Phong Tỏa đi."
Harry thực sự nổi giận với Hermione đến nổi nó hầu như không nói gì với cô ấy trong suốt thời gian còn lại của ngày hôm ấy, lại thêm một ngày tồi tệ. Khi mọi người thôi bàn tán về cuộc đào tẩu của những tên Tử-thần-Thực-tử ở mấy hành lang, thì họ lại cười nhạo sự tệ hại của đội Quidditch nhà Gryffindor trong trận đấu với đội nhà Hufflepuff; lũ nhà Slytherins vẫn tru lên ôm ổm hát "Weasley là vua của chúng ta", vì quá liên tục như thế nên ông Filch phát cáu lên và tuyên bố cấm hẳn chúng hát tại các hành lang.
Tuần này cũng chẳng khá như nó tưởng. Harry nhận thêm hai điểm D ở môn Độc-Dược; nó ở trong trạng thái căng thẳng vì Hagrid có thể bị đuổi và nó chẳng thể tự ngăn mình nghĩ đến cái giấc mơ mà nó trở thành Voldemort - tuy thế nó không đề cập chuyện đó với Ron và Hermione nữa; nó không muốn nhận thêm những lời lên lớp từ Hermione.
Nó mong muốn, thực sự mong rằng nó có thể tâm sự với chú Sirius về câu chuyên của nó, tuy nhiên điều đó thật sự là cả một vấn đề, vì thế nó cố xua đuổi ý nghĩ ra khỏi đầu. Nhưng thật không may, ngay cả đầu óc nó cũng không phải là một nơi an toàn.
"Dậy đi, Potter. "
Hai tuần sau giấc mơ về Rookwood, lại một lần nữa, nó thấy mình đang quỳ trên sàn văn phòng thầy Snape, cố gắng giũ sạch đầu óc. Một lần nữa, thầy Snape bắt nó hồi tưởng lại các kí ức gần đây và thu được hầu hết là những lần nó bị Dudley và băng của nó làm nhục trước lớp lúc còn ở trường tiểu học.
Kí ức cuối cùng, "Snape nói. "Nó là cái gì? "
"Con không biết, "Harry nói trong sự mỏi mệt từ đầu đ
Trang:
[<] 1,
325,
326,[327],
328,
329,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):