ị ở một mình trong cái phòng ngủ tối om, chỉ đũa phép ông ta lên trần nhà, và rồi một cây chổi bay thẳng xuống... cô gái thì cười phá lên khi thằng bé gầy gò kia cố gắng leo lên cán chổi thần –
"ĐỦ RỒI! "
Harry cảm thấy như thể nó vừa bị đẩy mạnh vào ngực; nó lảo đảo bước lùi vài bước, va trúng cái kệ treo trên tường và nó nghe thấy cái gì đó kêu răng rắc. Snape đang giận run lên, khuôn mặt thì trắng bệch ra.
Phía sau chiếc áo choàng của Harry ướt đẫm. Một trong những chiếc bình đằng sau nó đã vỡ tan khi nó té lên; thứ chât lỏng nhầy nhụa bên trong đang chảy ra khỏi cái bình.
"Reparo (Phục hồi)," Snape rít lên, và cái bình tự bịt kín lại ngay lập tức.
“Rất khá, Potter... đã có nhiều tiến bộ..." hơi hổn hển, Snape sắp sếp lại mấy bình thuốc độc để có thời gian cất giữ lại mấy ý nghĩ trước khi bắt đầu lại bài học, cứ như thể lão đang kiểm tra xem chúng còn ở đó không. "Ta không nhớ là đã nói với mi về cách sử dụng bùa Chống Mê hoặc... tuy nhiên không thể hoài nghi về tính hiệu quả của nó..."
Harry không nói gì cả; Nó cảm thấy nói bất kì điều gì vào lúc này cũng sẽ rất nguy hiểm.Nó chắc rằng nó đã thâm nhập vào kí ức của Snape, hẵn là nó vừa nhìn thấy cảnh tượng hồi nhỏ của thầy Snape. Thật không dễ chịu gì khi nghĩ rằng chú nhóc nhỏ bé đã khóc lóc khi chứng kiến cảnh cha mẹ nó cãi nhau lại đang đứng rành rành phía trước nó và nhìn nó bằng ánh mắt ghê tởm.
"Chúng ta hãy thử lần nữa chứ?" Snape nói.
Harry cảm thấy một sự rùng mình sợ hãi; nó chuẩn bị phải nói ra những gì đã xảy ra.
Họ bước lùi lại vào đúng vị trí những cái bàn giữa họ, Harry cảm thấy nó sẽ khó có thể làm rỗng cái đầu vào lúc này.
"Ta sẽ đếm từ một đến ba, "Snape nói, rồi nâng đũa phép của lão lên lần nữa. "Một – hai... "
Harry không có đủ thời gian để sắp xếp lại các kí ức của mình trước khi Snape thét lên, "Legidimens!"
Nó chạy rầm rầm dọc theo hành lang về phía Cục Bí Ẩn, vượt qua bức tường đá, vượt qua những ngọn đuốc - Cánh cửa đen trơn càng lúc càng trở nên rõ ràng và lớn hơn bao giờ hết; nó chuyển động nhanh như muốn tông vào cánh cửa, nó chỉ còn cách cái cửa vài foot và nó có thể thấy cái khe sáng xanh nhạt ấy - Cánh cửa đã mở tung rồi!
Cuối cùng thì nó đã đi qua cánh cửa, bên trong là căn phòng tròn với tường màu đen – sàn nhà màu đen được chiếu sáng bằng những ngọn nến màu xanh, và chung quanh nó có rất nhiều cánh cửa khác - nó cần phải tiếp tục – nhưng nó cần đi vào cánh cửa nào?
"POTTER!"
Harry mở mắt ra, nó nằm thẳng cẳng dưới sàn, chẳng có chút ký ức nào là mình đã ở đó, đang thở hổn hển như thể nó thực sự chạy dọc suốt chiều dài hành lang của Cục Bí Ẩn, thật sự đã lướt qua cái cửa đen và tìm thấy căn phòng tròn đó.
“Tự giải thích đi! "Snape đang đứng trước nó, nói một cách giận dữ.
"Con... không biết chuyện gì đã xảy ra, "Harry đứng dậy và nói một cách thành thật. Đầu nó u lên một cục ở phía sau chỗ nó đập xuống đất và nó cảm thấy đau nhức. "Con chưa từng nhìn thấy điều đó trước đây. Ý con là... con đã nói với thầy, là con mơ thấy một cánh cửa nhưng chưa từng vào đó bao giờ.
"Ngươi đã không đủ chăm chỉ! "
Vì lí do nào đó mà Snape có vẻ giận dữ còn hơn cả hai phút trước, khi mà Harry đã xem được kí ức của ông.
"Ngươi thật là lười biếng và c
Trang:
[<] 1,
327,
328,[329],
330,
331,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):