Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ẩu thả, Potter ạ, hơi đáng kinh ngạc là Chúa tể Hắc ám... "

"Thầy có thể cho em biết vài thứ được không? "Harry nói một cách giận dữ. "Tại sao thầy gọi Voldemort là Chúa tể Hắc ám ? Con chỉ từng nghe thấy những tên Tử-thần-Thực-tử gọi hắn như thế mà thôi.

Snape há hốc miệng trong giây lát – và rồi bỗng có tiếng một phụ nữ hét lên từ đâu đó ngoài căn phòng. Snape đẩy cái đầu mạnh lên trên; lão ta nhìn chằm chằm xuống trần nhà.

"Chuyện gì thế..?" lão ta thì thầm.

Harry có thể nghe thấy một chấn động nhỏ từ nơi mà nó nghĩ có thể là Tiền Sảnh.

Snape nhìn xung quanh Harry, nhăn mặt. "Ngươi có nhìn thấy bất cứ điều gì bất thường trên đường xuống đây không, Potter? "

Harry lắc đầu. Đâu đó phía trên, người phụ nữ ấy lại thét lên 1 lần nữa. Snape sải bước ra khỏi văn phòng của lãoa, đũa phép của lão vẫn được nắm chặt trong tư thế sẵn sàng, và quét một cái nhìn. Harry do dự trong chốc lát, rồi cũng đi theo.

Những tiếng hét ấy đúng là vọng ra từ Tiền Sảnh, càng lúc càng nghe thấy rõ hơn hơn khi Harry tiến lại gần bức tường đá từ hầm tối của Snape. Khi nó đến nơi nó nhận ra rằng Đại Tiền Sảnh đã đầy nhóc; quá nhiều học sinh đã làm đầy ứ Đại Sảnh, nơi mà bữa ăn tối vẫn đang được tiến hành, để xem điều gì đang xảy ra; những người khác đã nhồi kẹt cầu thang đá hoa cương. Harry vội vã tiến lên phía trước xuyên qua một lũ học sinh của Nhà Slytherins cao lớn và nhận thấy rằng những người xem đang đứng thành một cái vòng lớn, một số nhìn có vẻ bị sock, số khác thậm chí còn sợ hãi. Giáo sư McGonagall trực tiếp đối diện với nó ở phía kia Sảnh; trông cứ như thể những gì bà đang thấy làm cho bà muốn ốm.

Giáo sư Trelawney đang đứng giữa Đại Tiền Sảnh với cây đũa phép trên một tay và một chai rượu rỗng ở tay kia, trông điên rồ hoàn toàn. Tóc bà dựng đứng lên, đôi kính nằm lệch khiến một mắt bà trông to hơn mắt kia; Vô số những khăn chùng và khăn quàng kéo lê lộn xộn từ vai bà, tạo nên ấn tượng bà vừa mới ngã lên mớ lùng bùng khăn đó.Hai cái rương bự nằm trên sàn nhà bên cạnh bà, một cái lộn ngược; Trông rất có thể là nó đã được ném xuống những bậc thang phía sau bà.

Giáo sư Trelawney đang nhìn chằm chằm, trông rất kinh hãi, vào cái gì đó Harry không thể nhìn thấy nhưng mà có vẻ như nằm ở chân cầu thang.

"Không !" bà rít lên. "Không ! Điều này không thể xảy ra... nó không thể... ta không chấp nhận nó được!

"Bà không thấy là nó đang đến đấy sao?" một giọng cao lanh lảnh cất lên, với vẻ vui thích một cách tàn nhẫn, và Harry, đang tiến chậm về phía phải, nó nhận thấy rằng nỗi khiếp sợ của Giáo sư Trelawney chẳng chăng gì khác ngoài Giáo sư Umbridge. "Dù không đủ khả năng thậm chí chỉ việc dự báo được thời tiết ngày mai, bà hẳn nhận ra rằng màn trình diễn của bà thật kém cỏi trong suốt thời gian thanh tra của tôi, mà chẳng có chút cải thiện nào, chắc chắn dẫn đến tất yếu bà sẽ bị sa thải!"

"Bà kh - không thể! "Giáo sư Trelawney gào lên, nước mắt trào ra chảy xuống mặt từ phía sau đôi kính to bự, "Bà không thể sa thải tôi được! Tôi đã ở đ-đây 16 năm nay rồi! H - Hogwarts là n-nhà của tôi! "

"Thì nó vẫn là nhà của bà," Giáo sư Umbridge nói, và làm Harry cảm thấy ghê tởm khi nó nhìn thấy vẻ mặt thích thú của bà lúc nhìn Giáo sư Trelawney quỳ sụp xuống một trong những cái va li, khóc nức nở, "cho đến trước đây một giờ, khi Bộ trưởng bộ Phép thuật phê chuẩn l

Trang: [<] 1,328,329,[330],331,332,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):