n chân. Nó nhận thấy càng lúc càng khó để thoát ra khỏi những âm thanh và hình ảnh hỗn độn mà Snape liên tục gọi về."Thầy muốn nói đó là lần anh họ của con cố nhốt con trong toilet? "
"À không , "Snape nhẹ nhàng nói. "Ý ta là ký ức về một gã đang quỳ sụp trong một căn phòng tối..."
"Chẳng... có gì cả đâu, "Harry nói.
Đôi mắt đen lạnh lùng của Snape nhìn xoáy vào Harry. Nhớ lại những gì thầy Snape đã nói ánh mắt đóng vai trò cốt yếu trong phép Legilimency (Phép Khiển Tâm) , Harry chớp mắt và nhìn đi chỗ khác.
"Làm sao mà gã đàn ông đó và căn phòng đó lại có trong đầu mi hả, Potter" Snape nói.
"Nó... - "Harry vừa nói vừa nhìn khắp nơi trừ Snape, "Nó... chỉ là một giấc mơ của con thôi."
"Một giấc mơ? "Snape lặp lại.
Một thoáng ngưng đọng và Harry nhìn chằm chằm vào một con cóc chết lớn ình nằm lơ lửng trong một lọ chất lỏng màu tía.
"Mi có biết tại sao chúng ta ở đây hay không, Potter? "Snape rít lên khe khẽ đầy độc địa."Mi có biết rằng tại sao ta phải bỏ những buổi tối để làm cái công việc chán ngắt nay không? "
"Dạ, "Harry nói khó nhọc.
"Nhắc lại cho tôi tại sao chúng ta ở đây, Potter."
"Để con có thể học Phép Phong Tỏa , "Harry nói, bây giờ nó nhìn tới con lươn chết.
"Chính xác, Potter. Và tuy là mi kém thông minh - "Harry nhìn lại Snape, căm thù ông ta"- Ta nghĩ rằng sau hơn hai tháng học phép mi cũng phải có chút tiến bộ rồi chứ. Còn có bao nhiêu giấc mơ về Chúa tể Hắc ám nữa?
"Chỉ có một thôi, " Harry nói dối .
"Có lẽ," Snape nói khi đôi mắt đen tối lạnh lẽo nheo lại nhìn vào Harry, "có lẽ mi thật sự thích thú mấy ảo ảnh và giấc mơ này phải không, Potter? Có thể chúng làm mi cảm thấy mình đặc biệt - quan trọng?
"Không, không phải, "Harry nói, quai hàm nghiến chặt và những ngón tay của nó nắm chặt lấy cây đũa phép.
"Thế thì tốt, Potter," Snape nói một cách lạnh lùng, "Bởi vì mi chẳng đặc biệt mà cũng chẳng quan trọng, và cũng chẳng cần mi để khám phá xem Chúa tể Hắc ám đang nói với những tên Tử-thần-Thực-tử của hắn cái gì. "
"Không... đó là việc của thầy, phải không? "Harry hỏi thẳng thừng ông ta.
Nó đã không suy nghĩ về lời nói; điều đó đã làm Snape bùng nổ. Sau một hồi lâu họ nhìn nhau chòng chọc, Harry tin rằng nó đã đi quá xa. Nhưng thật là lạ, dường như lão ta tỏ vẻ hài lòng ra mặt khi lão đáp trả.
"Ô vâng, Potter à," lão nói, đôi mắt ông ta lóe sáng. Đó là công việc của ta. Bây giờ, nếu cậu đã sằn sàng, thì chúng ta sẽ bắt đầu lần nữa. "
Ông ta nâng đũa phép lên: "Một- hai- ba – Legilimens"
Một trăm tên Giám ngục (Dementors) đang ào ào nhào về phía Harry băng ngang qua cái hồ chỗ khu đất... nó ngẩng lên tập trung... Chúng đang tiến lại gần hơn... Nó có thể nhìn thấy những khoảng đen thui dưới những cái mũ trùm đầu của chúng... thế mà nó cũng thấy Snape đứng phía trước nó, nhìn chằm chằm vào mặt nó, lầm bầm nói trong hơi thở của lão... và bằng cách nào đó, Snape càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, và lũ Giám ngục càng trở nên yếu ớt hơn...
Harry giơ lên cây đũa phép của nó lên.
"Protego" ("Thần hộ mệnh hiện hình!")
Snape lảo đảo - đũa phép văng ra xa khỏi Harry - và bất ngờ trong đầu Harry hiện ra những kí ức không phải của nó: Một người đàn ông có mũi khoằm đang quát một phụ nữ đang run rẩy, trong khi một nó bé tóc đen đang khóc lóc tại 1 góc khác... Rồi một gã thanh niên béo
Trang:
[<] 1,
326,
327,[328],
329,
330,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):